Xưa có ông thầy tướng số rất giỏi, bói đâu
trúng đó, gần nhà có người nông dân nghèo nhưng chất phát, thật thà, hiền hậu.
Một hôm trên đường đi làm ruộng về vô tình đi ngang qua nhà ông thầy tướng số
thì trời đổ mưa, người nông dân liền ghé vào trú mưa. Thầy tướng số nhìn anh
nông dân kỹ càng từ khuôn mặt cho đến vóc dáng, tướng đi rồi lắc đầu nói: “Số
chú phải nghèo ba đời”.
Rồi thời gian trôi qua, anh nông dân mỗi
ngày vẫn đi làm ruộng bình thường, vẫn với thân phận nghèo túng. Một hôm trên đường
đi về nhà, anh thấy sợi dây chuyền vàng của ai đánh rơi bên vệ đường. Anh nông
dân nhặt lên rồi suy nghĩ: Không biết sợi dây chuyền này của ai? Nếu mình không
thấy, người khác lượm được thì sao? Có chắc là họ sẽ trả lại cho khổ chủ hay
không? Người bị mất chắc sẽ phải khổ đau vì mất của. Do suy nghĩ như vậy và tội
nghiệp cho người bị mất, thay vì đi về nhà dùng cơm trưa, anh ngồi lại ngay chỗ
đó để chờ người khổ chủ đến tìm trả lại.Anh ngồi suốt từ trưa tới chiều quên cả
đói bụng chỉ vì hy vọng gặp người bị mất để trả lại. Đến lúc trời vừa chập
choạng tối anh thấy một cô gái vừa đi vừa nhìn xuống đất như tìm kiếm vật gì,vừa
khóc sướt mướt, anh bèn kêu lại hỏi thăm cớ sự ra sao, có việc gì buồn phiền
đau khổ mà phải khóc như vậy? Cô nói trong nức nở, nghẹn ngào :
- Dạ thưa bác, con vừa được chồng sắp cưới
tặng cho đôi bông tai và một sợi dây chuyền bằng vàng 24, chẳng may trên đường
đi về nhà, sợi dây chuyền bị đứt rơi mất lúc nào con không hay. Nếu không tìm
lại được nó, chắc con phải tự tử chết quá bác ơi, để khỏi bị bên chồng nghi ngờ
con đem tặng cho người khác.
Nghe xong, anh nông dân mới hỏi cô về hình
dáng, màu sắc của sợi dây chuyền ra sao? Cô gái mô tả đúng như sợi dây chuyền
anh đã nhặt được.
Anh nói
phước của cô còn đó nên chưa mất của, anh liền đưa sợi dây chuyền ra, cô gái
nhìn thấy mừng quá:
- Đây đúng là
sợi dây chuyền của con.
Anh nông dân
trao lại sợi dây chuyền cho cô gái và vui vẻ đi về nhà dùng bữa cơm trưa muộn
màng trong trời tối. Nhờ tấm lòng tốt của anh nông dân mà cô gái thoát khỏi vận
hạn trong tầm tay và sống hạnh phúc bên chồng.
Thời gian thấm
thoát trôi qua, anh nông dân vẫn miệt mài với công việc đồng áng của mình ,vẫn
ở thân phận nghèo thiếu. Một hôm, anh ghé thăm nhà thầy tướng số. Vừa thấy anh
ông ngạc nhiên nói:
-Tướng chú sắp
làm quan rồi.
Anh nông dân
nói:
- Thưa bác, con
là một nông dân thuần túy, đâu có tri thức, chữ nghĩa gì nhiều mà làm quan,
người làm quan thì phải học cao hiểu rộng, có năng lực lãnh đạo giúp dân, giúp
nước, còn con thì chỉ biết cày sâu cuốc bẩm ruộng đồng thiếu trước hụt sau thì
giúp gì cho ai được.Nhưng thầy tướng số cứ quả quyết:
-Tôi từ xưa đến
nay xem tướng số cho ai chưa trật bao giờ. Bây giờ tôi hỏi thiệt chú : Từ ngày
chú ghé nhà tôi cho đến nay, chú có làm điều phước thiện nào không?
Anh nông dân trả
lời:
-Dạ, con đâu có
làm việc gì lợi ích cho ai .
Rồi anh chợt nhớ
lại:
-Dạ, mà có một
lần con lượm được sợi dây chuyền vàng, con ngồi chờ gần đến tối để đem trả lại
cho cô gái.
-Đó là phước của
chú đấy! Chú đã thay đổi và chuyển hoá được nghiệp nhân nghèo khổ của mình rồi.
Chú sắp làm quan rồi, chú hãy nhớ lời tôi nói nhé!
Anh nông dân
nghe thầy tướng nói sao hay vậy, chẳng quan tâm gì đến những lời lẽ ấy. Về nhà,
anh vẫn tiếp tục công việc ruộng nương của mình từ bấy lâu nay.Đến kỳ dân chúng
trong làng được lệnh cấp trên cho chọn người hiền đức để bầu làm xã trưởng và
anh nông dân là người đắc cử. Sau cơn mưa trời lại sáng, bây giờ anh mới thấy
lời thầy tướng số nói không sai.
-st-
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét