Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Ta cứ ngỡ ..

" Ta cứ ngỡ trăng sao là vĩnh cửu

Nào ngờ đâu non nước cũng vô thường "

- Thiền kệ -


Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2025

Vẫn cứ .. quên

VẪN CỨ .. QUÊN

Hai cô bạn thân ngồi buôn chuyện với nhau sau buổi picnic, một cô nói:

- Cậu có biết lão chồng tớ dạo này đãng trí đến mức nào không?

- Tớ biết chứ! .. Đêm qua, tớ đã phải nhắc đi, nhắc lại với anh ấy là “bạn em mới là vợ anh chứ không phải em đâu đấy”, thế mà anh ấy vẫn cứ .. quên.


- st -

*Photo: Net

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2025

Gió bấc thổi từ xứ xa ..

  Gió bấc thổi từ xứ xa

Bên kia núi cao sừng sững

Trung Hoa

...

Lưu Quang Vũ


Thứ Năm, 25 tháng 12, 2025

A men .. !

A MEN .. !

Hãy là người theo Chúa Kitô, chứ không phải chỉ là một tín đồ Cơ đốc giáo ...

Trở thành người theo Chúa Kitô không có nghĩa là trở thành một tín đồ Cơ đốc giáo theo nghĩa thông thường, mà thực sự là yêu mến trạng thái gọi là .. Chúa Kitô. Đó là một trạng thái ý thức. Điều mà ở phương Đông chúng ta gọi là Phật tính, ở phương Tây được gọi là Chúa tính; chúng có cùng một ý nghĩa.

Mỗi người đều có tiềm năng để trở thành một vị Phật hoặc một Chúa Kitô. Và theo Chúa Kitô không có nghĩa là theo Chúa Jesus, hãy nhớ. Theo một vị Phật không có nghĩa là theo Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, hãy nhớ. Theo Chúa Kitô có nghĩa là con đường dẫn từ vô thức đến ý thức; điều đó là như nhau – cho dù bạn theo Phật, Chúa Kitô hay Krishna, con đường đều giống nhau, cây cầu đều giống nhau. Vô thức phải được chuyển hóa thành ý thức. Người ta phải trở nên tỉnh táo hơn trong cuộc sống của mình. Mỗi hành động không nên là máy móc, mà phải tràn đầy ý thức.

Ngay cả những hành động nhỏ nhặt, bình thường trong cuộc sống hàng ngày cũng phải tràn đầy sự Tỉnh Thức. Hãy mang sự tỉnh thức vào hành động của bạn và bạn sẽ tiến gần hơn đến Chúa Kitô – không phải bằng cách đến nhà thờ, mà bằng cách trở nên ý thức hơn, tỉnh táo hơn, cảnh giác hơn, để giấc ngủ nội tâm có thể được loại bỏ, để giấc ngủ siêu hình có thể bị loại bỏ khỏi bạn, để bạn có thể thức tỉnh, thực sự thức tỉnh.

Những gì chúng ta gọi là thức tỉnh hiện nay không phải là sự thức tỉnh thực sự, đó là một loại ngủ với đôi mắt mở. Khoảnh khắc bạn nếm trải được điều gì đó của Chúa Kitô, điều gì đó của ý thức Chúa Kitô, toàn bộ cuộc sống của bạn sẽ trở thành một điệu nhảy của niềm hạnh phúc. Đó là bằng chứng duy nhất cho thấy bạn đang đi đúng đường: nếu tôn giáo của bạn khiến bạn buồn bã, nghiêm túc và u ám, hãy biết chắc chắn rằng bạn đang đi xa khỏi Chúa, bởi vì Chúa không gì khác ngoài sự ăn mừng, một sự ăn mừng liên tục.


Thầy Osho

Đợi quà ...

   Đợi quà của lão ấy suốt từ đêm qua ... mịa !




Rồi những đêm thế trần đón ... Noel

 

 Rồi những đêm thế trần đón ... Noel 

 

 

 

 

 

 

BÀI THÁNH CA BUỒN
Mỗi dịp Giáng Sinh về, từ làng quê cho đến thành phố, đâu cũng vang lên giai điệu vui tươi rộn ràng của những bài hát quen thuộc như: Jingle Bells, Last Christmas hay We Wish You a Merry Christmas… 
Để rồi cũng trong không khí ấy, người nghe bỗng nhiên thấy lòng chùng lại bởi một giai điệu sâu lắng trầm buồn đến nao lòng: “Bài thánh ca đó còn nhớ không em? Noel năm nào chúng mình có nhau …”. 
Lời hát ray rứt, khắc khoải đầy hoài niệm và tiếc nuối về một cuộc tình đã xa. Tuy có chủ đề về Giáng Sinh nhưng ca khúc mang nhiều tục lụy của trần thế, mô tả cái được cái mất, gặp gỡ và chia ly rồi hoài niệm tiếc nhớ trong tình yêu đôi lứa. Ban đầu “Bài Thánh Ca Buồn“ chỉ là một kỷ niệm rất riêng tư về thời trai trẻ của Nguyễn Vũ, nhưng bài hát đã vượt lên trở thành hoài niệm chung của rất nhiều người. Từ đó ca khúc đã trở thành bài hát quen thuộc trong mùa Giáng Sinh hàng năm. 
 
Tác giả “Bài Thánh Ca Buồn" có tên thật là Nguyễn Tuấn Khanh, bút danh khi sáng tác là Nguyễn Vũ. Ông sinh năm 1944 tại Hà Nộị, lớn lên ở Đà Lạt và sinh sống tại Sài Gòn. Nguyễn Vũ sáng tác không nhiều và được biết đến với các ca khúc trữ tình, lãng mạn như: " Lời Cuối Cho Em", "Huyền Thoại Chiều Mưa", "Nhìn Nhau Lần Cuối", "Ga Chiều Phố Nhỏ" ... 
Nhưng có lẽ, “Bài Thánh Ca Buồn“ viết năm 28 tuổi là nhạc phẩm ghi dấu ấn đáng nhớ nhất trên con đường âm nhạc của ông.
Bao mùa Giáng Sinh đã đi qua, "Bài Thánh Ca Buồn" đã được nhiều thế hệ ca sĩ chọn hát. Theo nhiều người sành nhạc nhận xét thì ca sĩ Elvis Phương là người "đóng đinh" và gây ấn tượng mạnh mẽ lên tác phẩm này. Với chất giọng có chiều sâu và đầy nội lực, Elvis Phương đã mê hoặc người nghe qua ca khúc này trong suốt nhiều thập kỷ. Tuy nhiên, điều trớ trêu cũng chính Elvis Phương là người thường hát sai ca từ của bài hát. Tiếp nối cái sai về phần ca từ đó sau này có Thái Châu, Đàm Vĩnh Hưng và nhiều ca sĩ khác.
Nhạc sĩ Nguyễn Vũ chia sẻ: "Hầu như tất cả ca sĩ đều hát sai hoặc vô tình đổi ca từ trong ca khúc của tôi". Ông cho biết cụ thể phần ca từ thường bị sai khi ca sĩ trình bày có nguyên gốc là: "Rồi một chiều áo trắng Thay màu, em qua cầu xác pháo theo sau" bị các ca sĩ cũng như nhiều bản in đổi thành "Rồi một chiều áo trắng Phai màu". Cái sai cơ bản ở đây khó chấp nhận được là chữ "Thay" bị đổi thành chữ "Phai". Hai chữ này về mặt ý nghĩa rất khác nhau - "Áo trắng Thay màu" có nghĩa chiếc áo trắng thơ ngây của cô nữ sinh ngày nào giờ đã đã đổi thay sang một màu áo nào khác, cụ thể ở đây từ chiếc áo nữ sinh đã thay qua màu áo cưới. Ông nói vui: 'Nếu như hiểu theo kiểu “áo trắng phai màu” thì tôi không hiểu nó “phai” kiểu gì nữa. Áo trắng mà đã phai thì chắc từ trắng đổi thành màu cháo lòng à (?!)". Rồi “Ngọt môi hôn dưới Thác Chuông ngân“ bị đổi thành “.. dưới Tháp Chuông“
Trong ca khúc, có đoạn nghe có vẻ rất hợp lý đó là: “Rồi những đêm thánh đường đón Noel”. Thật ra đây là đoạn ca từ bị nhiều ca sĩ hát nhầm nhất. Nguyên gốc trong bài hát được Nguyễn Vũ viết: “Rồi những đêm Thế Trần đón Noel”. Vì sao không phải “Thánh Đường” mà là “Thế Trần”? Ông lý giải: “Với tôi, Noel từ lâu đã không còn là một lễ hội tôn giáo dành riêng người theo đạo nữa. Noel đã trở thành một lễ hội chung của mọi người. Tất đều hân hoan đón đợi lễ Giáng sinh và đó là ngày hội lớn được đón nhận bởi mọi quốc gia, mọi sắc tộc, mọi tầng lớp xã hội. Chính vì điều đó, tôi chọn câu: “Thế Trần đón Noel”. “Thế Trần” ở đây là đảo ngược hai từ "trần thế" có nghĩa là “thế gian” là cõi của tất cả mọi người. 
Nhạc sĩ Nguyễn Vũ chia sẻ: "Tôi rất mong các ca sĩ và mọi người hát đúng nguyên theo tinh thần bài hát và ca từ của tôi".
“Bài Thánh Ca Buồn" ra đời vào tháng 10.1972 từ lời đề nghị của một nhà sản xuất âm nhạc nhân mùa Noel năm ấy. Nhiều ngày liền, Nguyễn Vũ loay hoay tìm đề tài thì bất chợt giai điệu của bài hát bất hủ "Silent Night" vang lên. Bài hát này gợi cho ông rất nhiều cảm xúc để hồi tưởng về thời thơ ấu - khi chỉ là cậu bé 14 tuổi. Lúc đó, nhà nhạc sĩ ở cạnh con dốc lên nhà thờ Con Gà (Đà Lạt). Mỗi lần chuông nhà thờ đổ, ông lại thấy bóng dáng một người con gái rất xinh đi lễ ngang qua nhà. Ông lặng lẽ theo sau cô ấy nhiều lần cho đến một hôm đúng ngày lễ Giáng Sinh, trời mưa lất phất khiến cả hai không hẹn mà tình cờ cùng núp dưới mái hiên.
"Tôi bất ngờ xúc động khi nghe cô nhẩm hát theo bài 'Đêm Thánh Vô Cùng' với một chất giọng khá hay. Vì vậy, nghe lại bài hát này, trong tôi, kỷ niệm xưa chợt ùa về và những giai điệu cứ thế tuôn trào. Chỉ trong gần hai tiếng đồng hồ, tôi đã ký âm xong bài hát và khi cầm đàn guitar chơi lại, chính tôi cũng cảm thấy xúc động. Ca sĩ Thái Châu là người đầu tiên hát bài này và ngay sau đó, nó trở thành ca khúc 'hot' nhất trong mùa Giáng sinh năm đó", Nguyễn Vũ hồi tưởng.
Mỗi mùa Giáng Sinh về, "Bài Thánh Ca Buồn“ của Nguyễn Vũ lại được vang lên như một hoài niệm chung của những ai từng có tình yêu chớm nở trong đêm Giáng Sinh lạnh giá. Chính tác giả cũng đôi lần tự nhận thấy: "Đến nay, Bài Thánh Ca Buồn vẫn luôn được người nghe yêu thích. Đó là điều chính tôi cũng không ngờ. Thật ra, ai trong đời cũng trải qua một thời yêu thương mơ mộng, mà thường những kỷ niệm buồn bao giờ cũng khắc sâu và dễ làm mềm lòng người mỗi khi được gợi lại. Có lẽ Bài hát của tôi phần nào đã làm được điều đó chăng?".
Cho đến tận bây giờ, "Bài Thánh Ca Buồn“ vẫn luôn là một trong những bài tình ca tinh tế về giai điệu lẫn ca từ, thấm đẫm tâm hồn lãng mạn, nồng nàn của một người nhạc sĩ tài năng.

Theo motthegioi.vn 
*Tranh: Bùi Đức Lâm vẽ Thầy mình là nhạc sĩ Nguyễn Vũ
*Ảnh : Nhạc sĩ Nguyễn Vũ thời thanh niên

 

Thứ Ba, 23 tháng 12, 2025

Ngày mai lại sáng ..

Đêm dài rồi sẽ Bình Minh

Ngày mai lại sáng, còn mình .. còn ta


30.8.2011



Thứ Hai, 22 tháng 12, 2025

Trung với nước ...

 " Trung với nước, hiếu với dân là bổn phận thiêng liêng, một trách nhiệm nặng nề nhưng cũng là một vinh dự của người chiến sỹ trong đạo quân quốc gia đầu tiên của nước ta "
Chủ Tịch Hồ Chí Minh




Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2025

Mặc kệ đi


  " Nếu ai đó đánh giá bạn, hãy kệ họ đi. Nếu người khác không ủng hộ bạn, kệ họ đi. Nếu họ chọn con đường khác, hãy để họ đi "

- Mel Robbins -




Để gió ... cuốn đi

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì, anh ứ .. biết đâu
Để gió ... cuốn đi
Để gió ... cuốn ... đi





Thứ Ba, 16 tháng 12, 2025

Kinh Tây Tạng

KINH TÂY TẠNG 

Một bó củi

Một vốc lúa mạch 

Một cái nồi 

Nước sôi


Karl Lubomirski

Quang Chiến dịch

 

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2025

Đúng là .. thiên tài

ĐÚNG LÀ ..THIÊN TÀI

Tại cuộc thi ngữ pháp ở Đại học Harvard có hơn 400 thí sinh tham dự. Đề bài là: Thí sinh phải diễn tả thông điệp " Hòa bình, Bình yên, Hạnh phúc" chỉ bằng một câu. 

Kết quả công bố: Giải nhất thuộc về tác giả của câu "Vợ Đang Ngủ". Cả hội trường đồng loạt đứng dậy vỗ tay liên tục hồi lâu ...

Chủ tịch Ban giám khảo (một người đàn ông đã có vợ), đứng lên phát biểu chúc mừng người đoạt giải, Ông thốt lên trong làn nước mắt giàn giụa : 

- Đúng là .. Thiên tài !


-st-

* Photo: Net

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2025

Thay đổi ...

THAY ĐỔI ...

Khổ đau nảy sinh bởi vì chúng ta không cho phép sự thay đổi xảy ra. Chúng ta bám víu, chúng ta muốn mọi thứ là tĩnh tại. Nếu bạn yêu một người phụ nữ, bạn cũng muốn cô ấy ngày mai, giống như cô ấy là của bạn hôm nay. Đó là cách khổ đau nảy sinh. Không ai có thể chắc chắn về khoảnh khắc tiếp theo - nữa là nói gì tới ngày mai cơ chứ?

Một người tỉnh thức biết rằng cuộc sống luôn thay đổi. Cuộc sống là thay đổi. Chỉ có một điều vĩnh cửu, đó là ... Thay Đổi. Ngoại trừ thay đổi, mọi thứ khác đều .. thay đổi.

Chấp nhận bản chất này của cuộc sống, chấp nhận sự tồn tại luôn thay đổi này với tất cả các mùa và tâm trạng của nó, dòng chảy liên tục không bao giờ ngừng lại dù chỉ một khoảnh khắc, chính là hạnh phúc. Khi đó, không ai có thể làm xáo trộn hạnh phúc của bạn. Chính sự khao khát cái thường hằng của bạn tạo ra rắc rối cho bạn. Nếu bạn muốn sống một cuộc sống không thay đổi - bạn đang đòi hỏi điều không thể.

Một người tỉnh thức trở nên đủ can đảm để chấp nhận những hiện tượng thay đổi. Chính sự chấp nhận đó là hạnh phúc. 

Khi đó, mọi thứ đều tốt đẹp.

Khi đó, bạn sẽ không bao giờ .. thất vọng.


Thầy Osho

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2025

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2025

Đèn đêm đã tàn ...

 

Đèn đêm đã tàn ....




MAGIC BOULEVARD
Đèn đêm đã tàn 
Còn lại mình em
Có ai biết rằng 
Sau lưng tiếng hát 
Có đôi mắt sầu 
Nụ cười đơn côi
Bóng ai bước vội 
Nước mắt rơi mau

 “Magic Boulevard” do nam danh ca Francois Feldman trình bày năm 1991 (Bản tiếng Việt: “Ngày vui năm ấy” do nữ ca sĩ Ngọc Lan trình bày) là một trong những Tình Khúc Bất Hủ bị HIỂU LẦM nhiều nhất ở Việt Nam. Nói đến mức độ bị hiểu lầm, thì chắc bài này chỉ đứng sau bài “Le Geant de Papier”, khi nội dung lẫn ý nghĩa giữa nó và bản tiếng Việt “Lạc Mất Mùa Xuân” không ăn nhập gì với nhau cả. 
Nhạc trữ tình Pháp luôn là thế - da diết mà rất đỗi dịu dàng. Thoáng nghe qua "Magic Boulevard", ta cứ ngỡ sẽ lại phải chứng kiến một cuộc tình buồn, lãng mạn, kết thúc trong nước mắt, và bản tiếng Việt “Ngày vui năm ấy” càng khiến cho người nghe nghĩ rằng nội dung bài hát nói về một tình yêu quá khứ xa xăm. Nhưng kỳ thực, bài hát gốc “Magic Boulevard” trở thành Hit bên Pháp không chỉ bởi giai điệu nhẹ nhàng, bởi giọng ca tuyệt vời của Feldman, mà còn bởi câu chuyện rất ý nghĩa và cảm động trong đó. Nhân vật chính của bài hát là một cô gái vô danh làm công việc tạp vụ trong rạp chiếu phim, và nhiệm vụ của cô là đảm bảo chỗ ngồi tươm tất cho mọi vị khách đến rạp. Khác với những vị khách, cô đã được xem các bộ phim đó hàng trăm lần, nhưng chưa một lần nào cô được tận hưởng, được sống trọn vẹn cùng những cảm xúc dâng trào và niềm hạnh phúc trong phim như một khán giả thực sự. Thời điểm duy nhất để cô được mơ mộng chính là sau khi khách đã về hết, khi màn hình đã tắt và một mình cô ở lại làm công việc của mình. Lúc đó, cả rạp phim như một thánh đường rộng lớn, và cô – với chiếc đèn pin và bộ đồng phục, cô tưởng tượng lại những cảnh phim, tưởng tượng mình là nữ hoàng của thánh đường đó. "Trong bóng tối, một mình em
Dẫn đường cho những người khách đến muộn
đến những chiếc ghế nơi cuối phòng
... "
Khúc nhạc buồn cất lên, người nghe như hình dung thấy một bóng dáng quen thuộc, lặng lẽ.. xuất hiện đâu đó trong các rạp chiếu phim...
Bài hát kết thúc với cảnh các vị khách lũ lượt ra về... 
"Em vẫn thấy ngang qua
Khuôn mặt của những người em biết
những con người lạnh lùng không nói với em dù chỉ một lời
Chưa bao giờ, những người quanh em
nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em
..."
Họ đi ngang qua cô, như thể không biết cô là ai, không một ai nói với cô một lời, dù mỗi ngày cô đều ở đó và góp phần mang đến niềm vui cho họ. 
...
"Nước mắt em rơi
cùng với từ HẾT PHIM"

Không biết mọi người thế nào, nhưng với tôi, từ khi cảm nhận được giọng ca da diết đến muốn khóc của Francois Feldman trong “Magic Boulevard”, từ khi hiểu được nội dung đúng của nó, con người tôi trở nên rất khác. Tôi bắt đầu nhớ đến những người lao công, những công nhân quét dọn đường phố, những người bồi bàn trong các quán ăn nhà hàng,... những con người vô danh, bị lãng quên, nhưng vẫn luôn lặng lẽ cống hiến cho đời, âm thầm lặng lẽ... 
“Đèn đêm đã tàn - còn lại mình em
 Có ai biết rằng – sau lưng tiếng hát
 Có đôi mắt sầu – nụ cười đơn côi
 Bóng ai bước vội – nước mắt rơi mau...”
(Đoạn cuối cùng trong bản tiếng Việt “Ngày vui năm ấy” – đoạn duy nhất mà tôi cho là sát nhất với tinh thần của bài hát gốc tiếng Pháp.) 

MAGIC BOULEVARD 
 François Feldman
(Tạm dịch: Đại lộ huyền ảo/kỳ diệu)

Elle voit des films
Cent fois les mêmes
Les mêmes crimes
Et les mêmes scènes
Elle travaille seule
Elle place les gens
Dernier fauteuil
Ou premier rang
Les phrases d'amour
Sur grand écran
La nuit, le jour
Ça lui fait du vent
Elle vit comme ça
L'amour des autres
Mais quelques fois
Y a l'image qui saute
Elle vit sa vie dans le noir, bizarre
Pour toujours elle maquille son désespoir
Au magic'boul'vard
Elle laisse tranquille
Les amoureux
Qui ratent le film
En fermant les yeux
Elle vend ses glaces
Avec ses rêves
Un sourire passe
Au bord de ses lèvres
La demoiselle
A lampe de poche
Se voudrait belle
Pour faire du cinoche
Parfois quelle chance
La salle est vide
Pour une séance
Elle devient Ingrid
Elle vit sa vie dans le noir, bizarre
Pour toujours elle maquille son désespoir
Au magic'boul'vard
Elle voit passer
Des gens connus
Des gens glacés
Qui ne parlent plus
Jamais la foule
Ne prend sa main
Ses larmes coulent
Avec le mot FIN

Đại Lộ Huyền Ảo 
Em xem đi xem lại những bộ phim
Đến hàng trăm lần
Vẫn là những vụ án
và cảnh diễn quen thuộc.
Trong bóng tối, một mình em
Dẫn đường cho những người khách đến muộn
đến những chiếc ghế nơi cuối phòng
hay hàng ghế đầu tiên.
Những câu nói yêu đương
trên màn ảnh rộng
Dù là đêm hay ngày
Đối với em cũng chỉ là những lời hứa hão huyền thoảng bay theo gió.
Em sống như vậy đấy
với tình yêu của những người khác trên màn ảnh
Nhưng cũng có lần
một hình ảnh nào đó trong em trỗi dậy
Em sống cuộc sống của mình trong bóng tối, sự kỳ lạ
Cho tất cả mọi ngày em giấu đi nỗi thất vọng của mình
Trong những tiết mục kỳ diệu
Cô ấy bỏ đi lặng lẽ
Những người yêu nhau
Đã bỏ dỡ bộ phim
Bằng cách nhắm đôi mắt lại
Em ngắm mình trong gương
với những giấc mơ tuyệt vời
Và một nụ cười
khẽ lướt qua bờ môi em
Người em gái
với cây đèn pin nhỏ
ước muốn trở nên xinh đẹp
để được một lần, xuất hiện trên phim
Và có những lúc, may thay
phòng chiếu phim vắng lặng
với chỉ một cảnh diễn
Em trở thành Ingrid
Em sống cuộc sống của mình trong bóng tối, sự kỳ lạ
Cho tất cả mọi ngày em giấu đi nỗi thất vọng của mình
Trong những tiết mục kỳ diệu
Em vẫn thấy ngang qua
Khuôn mặt của những người em biết
những con người lạnh lùng không nói với em dù chỉ một lời
Chưa bao giờ, những người quanh em
nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em
Nước mắt em rơi
cùng với từ "HẾT PHIM"



NGÀY VUI NĂM ẤY 
( lời : Nhật Ngân )

Màn đêm xuống dần 
Một mình đơn côi. 
Bước chân rã rời 
Đôi mi buốt giá . 
Thoáng xa tiếng đàn 
Kỷ niệm đâu đây. 
Nhắc em nhớ hoài 
Dĩ vãng hôm nao. 
Nhớ xưa những ngày 
Mình còn trong tay 
Có em nói cười 
Xinh như tiếng hát . 
Có em cúi đầu 
Nụ hôn trao nhau. 
Thoáng trong tiếng đàn 
Nước mắt ly tan. 
Hỡi, hỡi người tình đã đi xa trong đời 
Ngày vui năm ấy có còn lại gì cho nhau. 
Bao mơ mộng còn đâu. 
Đèn đêm đã tàn 
Còn lại mình em. 
Có ai biết rằng 
Sau lưng tiếng hát . 
Có đôi mắt sầu 
Nụ cười đơn côi. 
Bóng ai bước vội 
Nước mắt rơi mau. 
Về đâu hỡi người 
Một mình đêm nay 
Đã qua mất rồi 
Thơ ngây phút ấy . 
Nhớ thương chỉ còn 
Giọt lệ trên môi 
Gió khuya thấm lạnh 
Buốt giá đôi vai.

-st-

Rồi thì cũng có cái .. nhất!

   Rồi thì cũng có cái .. nhất !




Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2025

Phát triển để ... làm gì?

PHÁT TRIỂN ĐỂ ... LÀM GÌ?

"Quê hương mình nghèo khó tang thương

Đã dựng giữa lòng sông nâng thuyền xuôi ngược

Cao ngất Trường sơn, chặn đường biển cả, heo hút bãi xa, sóng vỗ ven ghềnh...”


Lại là lời bài hát, có lẽ là ca cổ, tôi nghe từ thủa tráng niên, thời chỉ biết đắm say với chất giọng ngọt ngào của một anh kép lừng danh, giờ nghe lại ở tuổi già, không hiểu sao tôi lại ứa nước mắt, không phải vì giọng ca anh kép dù vẫn ngọt ngào mà là hình ảnh hiện lên trong trí óc, một mảnh đất “ dựng giữa lòng sông”, mành đất “ nghèo khó tang thương”, ngay cạnh Trường sơn cao ngất...


1. Mảnh đất có tên gọi Miền Trung 

Năm nay có lẽ nên gọi là “ năm thảm họa”, hết Nghệ An, Hà Tĩnh ngập trắng trời, đến Tuyên Quang, Hà Giang như ngày tận thế, rồi Chương Mỹ mấp mé Hà nội, rồi Đà Nẵng, Huế thậm chí suýt trôi cả cổng Ngọ Môn...

Và Hội An phố cổ đến Đà Lạt mộng mơ, từ nơi thấp đến nơi cao, từ miền xuôi đến miền ngược, và lúc này là Bình Định, Phú Yên...

Không chỉ là khó khăn, mà là nguy kịch, là những tiếng kêu cứu hãi hùng trong đêm, là nhà cửa trôi vèo và người mất tích...

Tôi xem quả clip, xuồng cứu hộ của các chiến sĩ bộ đội tiến vào tòa nhà ngập tới nóc, chỉ có người mẹ bế đứa con nhỏ ngồi cheo leo trên vách trần, trong đêm tối mịt mùng vì mất điện, tất nhiên, và tôi hình dung nếu thuyền cứu hộ không tìm được, và nước cứ dâng lên...

Liệu ông giời đã dừng lại chưa hay vẫn tiếp tục?

Đà Nẵng rồi, Huế rồi, Nha Trang cũng rồi, và ... đâu nữa?

Các nhà khoa học đang phân tích nguyên nhân, rằng biến đổi khí hậu, rằng thủy điện xả lũ, rằng ... kính thưa các lý do.

Về phần tôi, vì không phải người làm khoa học, tôi sẽ không bàn về “ biến đổi khí hậu” về “ tầng địa chất” hay “ thủy điện xả lũ”... việc này, có các nhà chuyên môn

Tôi chỉ cung cấp cho các bạn vài nguyên lý triết học như sau:

Con người không nằm ngoài thiên nhiên, con người là một bộ phận của thiên nhiên, là một phần của cái toàn thể, bởi vậy, nguyên lý số 1:

“Thảm họa thiên nhiên không phải là “tai nạn” ngoại tại, mà là phản hồi nội tại của hệ thống phát triển không mục đích”

Nghĩa là, ngay khi ta bổ một nhát cuốc “ không mục đích” vào mặt đất, thì mặt đất sẽ ngay lập tức “ đáp trả” ta, đó gọi là “ phản hồi nội tại”

Vậy thì, những dự án khủng như lấp biển nơi này nơi kia để “ làm ra siêu đô thị” hay bạt núi san rừng để “ xây những quần thể nghỉ đưỡng 8 sao”, hãy đừng tưởng bở rằng, thiên nhiên sẽ không đáp trả....


2. Phát triển không mục đích là gì?

Đây là câu hỏi lớn mà chúng ta thường bỏ qua. Rõ ràng, thế giới đang phát triển, chúng ta không thể tụt hậu, chúng ta cũng phát triển. Tồn tại là ,.. phát triển cơ mà, ơ hay!

Nhưng phát triển nhằm mục đích gì?

Câu trả lời là chẳng vì mục đích gì cả, ngày nay sự phát triển được xem là Phát Triển Tự Thân, nghĩa là - một guồng máy đã chạy thì cứ chạy thôi, nó chạy vì ... nó phải chạy. Phát triển cũng vậy, như một cái đà sống đã được đẩy rồi thì cứ lao đi thôi...

Có bạn sẽ cãi, phát triển vì mục đích con người chứ vì gì nữa!

He he ... buồn cười vãi!

Thế giới trong 100 năm qua đã phát triển với tốc độ thần kỳ, nhưng con người có hạnh phúc hơn không, có đạo đức hơn không, có tử tế với nhau hơn không ...

Xin thưa là không, con người chỉ cảm nhận rằng thế giới ngày càng ngột ngạt hơn, căng thẳng hơn, hận thù hơn và khó sống hơn ... mà thôi!


3. Mục đích của phát triển là để .... phát triển

Cú diễn ngôn này từng là nền tảng tinh thần của phong trào khai sáng, vì thời điểm đó, con người tin rằng, phát triển tự thân đã mang tính thiện, rằng cứ phát triển đi, đẩy lùi cái lạc hậu đói kém đi, con ngườ sẽ ... hạnh phúc hơn.

Ngày nay, nó được xem là  “ ảo tưởng vĩ đại” của thời hiện đại, khi đồng nhất “phát triển” với “Tiến Bộ”, rằng phát triển thì dứt khoát phải tiến bộ. Người ta cũng gọi đây là chủ nghĩa lạc quan lịch sử, khi tin rằng, mọi vận động đều hướng tới cái ... tốt hơn

Và rồi, con người cũng nhận ra rằng:

Thế kỷ 21 là thời đại của những nghịch lý: nhân loại đạt tới đỉnh cao của năng lực sáng tạo, nhưng lại tiến gần đến giới hạn của sự ... tuyệt diệt

Ngày nay, người ta hầu như không còn tin vào Chúa trời, cũng chẳng tin vào “Nhân Quả” của Đức Phật ...

Họ tin vào “ Phát Triển”. 

Phát triển trở thành nền tàng của hiện đại, trở thành ý thức hệ mới, thậm chí tôn giáo mới. Nó trở thành “ diễn ngôn” được tụng niệm trong các lĩnh vực không chỉ kinh tế mà cả giáo dục, khoa học và thậm chí .... đạo đức

Con người đánh giá nhau bằng năng lực “ tiêu dùng” rằng bạn đã sắm nhà sắm xe sắm vợ đẹp chưa. Các quốc gia oánh giá nhau bằng chỉ số “Tăng trưởng GDP”, bằng những “dự án” hoành tráng, những kỷ lục về xây dựng, mở mang...

Tức là khả năng .... phạng vào chính hệ thống trong đó mình đang tồn tại.

Hegel lão tổ phát biểu thật là hay:

“Tinh thần chỉ đạt đến tự do khi hiểu mình là toàn thể”

Vâng, cái ông gọi là “toàn thể” ấy, không chỉ là xã hội loài người, mà là Trái Đất , và Vũ Trụ, là sinh thể chung...


4. Khi “phát triển” trở thành định mệnh

Câu châm ngôn “Mục đích không là gì hết, sự phát triển mới là tất cả”,  thường bị vu cho Hegel, dù thật ra, ông không viết như vậy. Tư tưởng của ông khọm này bất hủ là từ quả nguyên lý biện chứng tinh thần, rằng mỗi thời đại tinh thần sẽ tự bộc lộ ra ở hiện thực

Như vậy, tinh thần thời đại ngày nay bộc lộ ra bằng sự “phát triển”, và phát triển để làm gì thì ... bố đ.e.o biết, cứ phải phát triển thôi, điều này gọi là “Tiến trình quan trọng hơn kết quả, sự năng động được đánh giá cao hơn ý nghĩa” 

Và, cái gọi là “phát triển” đang biến dạng thành chuyển động vô hướng, cứ phát rồ lên vì "phát triển", còn mục đích tối hậu là gì không quan tâm...

Kết quả:

Bão, cháy rừng, nước biển dâng... không chỉ là hiện tượng vật lý, mà là sự thể hiện qui luật biện chứng, rằng “tự nhiên” bị phủ định bằng “phát triển” và giờ tự nhiên “phủ định cái phủ định” tức là biến “phát triển” thành “ thảm họa”...

Khi Trái Đất nóng lên, không chỉ môi trường sụp đổ, mà cấu trúc siêu hình của lý tính cũng lung lay bởi vì:

 “ ý niệm 'phát triển vô hạn' tự mâu thuẫn với điều kiện tồn tại của chính mình” 

Nói cách khác:

Một sự phát triển “vô mục đích” có thể vẫn “phát triển”, nhưng không thể là tiến bộ,vì nó thiếu chuẩn mực nội tại để phân biệt “tốt hơn” với “nhiều hơn”.

Ví dụ:

Tăng trưởng GDP 10% không đồng nghĩa tiến bộ đạo đức, tri thức, hay ý thức công dân.

AI phát triển nhanh hơn không đảm bảo nhân loại thông minh hơn...


5. Kết Luận

Chả có kết luận đ.e.o gì hết, cả thế giới đang lên cơn điên “phát triển”, đặc biệt các quốc gia mới ra khỏi sự lạc hậu nghèo nàn và yếm thế...

Nên cứ thế mà “phát triển” thôi, hậu quả ráng chịu!

Nhân tiện, “phát triển” không phải là khái niệm trừu tượng chung chung, nó luôn là sản phẩm của quyền lực, nghĩa là, lũ dân đen thì phát triển con khỉ gì, phát triển là kết quả của chính sách, của thể chế quyền lực...

Dân đen chịu đựng lịch sử, chịu đựng phát triển, chịu đựng hệ quả của phát triển, chịu đưng mọi thứ, đó là số kiếp của dân đen, 

Xin cống hiến bạn đọc quả luận điểm triết học lừng danh, mà tôi tin, ở xứ sở này, bề trên sẽ đ.e.o quan tâm đâu, không phải vì họ quan liêu, mà vì họ không đủ năng lực để quan tâm thôi. Quả diễn ngôn của một anh triết gia xã hội học tên Hans Jonas

“Hãy hành động sao cho hậu quả của hành động ấy không huỷ diệt khả năng sống của nhân loại trên Trái Đất.”


Hết

Đỗ Trí Hùng

*Ảnh: Báo Thanh Niên

Một con trâu bị lũ cuốn trôi dạt đến rốn lũ Hòa Thịnh (Đắk Lắk), mắc kẹt trên mái nhà suốt 5 ngày, nhịn đói 3 ngày. Đến giờ, nó vẫn đứng chênh vênh, ngóng chủ và chờ được đưa xuống đất.

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2025

Vậy thôi ...

VẬY THÔI ...

Cách của thế gian là làm mọi việc để đạt được sự hồi báo nào đó, nhưng trong Phật đạo, chúng ta làm mọi việc mà không tìm kiếm sự hồi báo.

Chúng ta tu tập mà không mong muốn bất cứ điều gì. Nếu không mong muốn, vậy thì chúng ta sẽ được gì?

Chúng ta sẽ không nhận bất cứ điều gì cả! Bất cứ điều gì quý vị nhận được cũng đều là nguyên nhân của khổ.

Chúng ta tu tập không phải để thu lại bất cứ thứ gì. Chỉ cần làm cho tâm an tĩnh và thực hiện với thái độ không cầu, không chấp,... vậy thôi !


 Thầy Ajahn Chah

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2025