" Ta cứ ngỡ trăng sao là vĩnh cửu
Nào ngờ đâu non nước cũng vô thường "
- Thiền kệ -
VẪN CỨ .. QUÊN
Hai cô bạn thân ngồi buôn chuyện với nhau sau buổi picnic, một cô nói:
- Cậu có biết lão chồng tớ dạo này đãng trí đến mức nào không?
- Tớ biết chứ! .. Đêm qua, tớ đã phải nhắc đi, nhắc lại với anh ấy là “bạn em mới là vợ anh chứ không phải em đâu đấy”, thế mà anh ấy vẫn cứ .. quên.
- st -
*Photo: Net
A MEN .. !
Hãy là người theo Chúa Kitô, chứ không phải chỉ là một tín đồ Cơ đốc giáo ...
Trở thành người theo Chúa Kitô không có nghĩa là trở thành một tín đồ Cơ đốc giáo theo nghĩa thông thường, mà thực sự là yêu mến trạng thái gọi là .. Chúa Kitô. Đó là một trạng thái ý thức. Điều mà ở phương Đông chúng ta gọi là Phật tính, ở phương Tây được gọi là Chúa tính; chúng có cùng một ý nghĩa.
Mỗi người đều có tiềm năng để trở thành một vị Phật hoặc một Chúa Kitô. Và theo Chúa Kitô không có nghĩa là theo Chúa Jesus, hãy nhớ. Theo một vị Phật không có nghĩa là theo Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, hãy nhớ. Theo Chúa Kitô có nghĩa là con đường dẫn từ vô thức đến ý thức; điều đó là như nhau – cho dù bạn theo Phật, Chúa Kitô hay Krishna, con đường đều giống nhau, cây cầu đều giống nhau. Vô thức phải được chuyển hóa thành ý thức. Người ta phải trở nên tỉnh táo hơn trong cuộc sống của mình. Mỗi hành động không nên là máy móc, mà phải tràn đầy ý thức.
Ngay cả những hành động nhỏ nhặt, bình thường trong cuộc sống hàng ngày cũng phải tràn đầy sự Tỉnh Thức. Hãy mang sự tỉnh thức vào hành động của bạn và bạn sẽ tiến gần hơn đến Chúa Kitô – không phải bằng cách đến nhà thờ, mà bằng cách trở nên ý thức hơn, tỉnh táo hơn, cảnh giác hơn, để giấc ngủ nội tâm có thể được loại bỏ, để giấc ngủ siêu hình có thể bị loại bỏ khỏi bạn, để bạn có thể thức tỉnh, thực sự thức tỉnh.
Những gì chúng ta gọi là thức tỉnh hiện nay không phải là sự thức tỉnh thực sự, đó là một loại ngủ với đôi mắt mở. Khoảnh khắc bạn nếm trải được điều gì đó của Chúa Kitô, điều gì đó của ý thức Chúa Kitô, toàn bộ cuộc sống của bạn sẽ trở thành một điệu nhảy của niềm hạnh phúc. Đó là bằng chứng duy nhất cho thấy bạn đang đi đúng đường: nếu tôn giáo của bạn khiến bạn buồn bã, nghiêm túc và u ám, hãy biết chắc chắn rằng bạn đang đi xa khỏi Chúa, bởi vì Chúa không gì khác ngoài sự ăn mừng, một sự ăn mừng liên tục.
Thầy Osho
Rồi những đêm thế trần đón ... Noel
" Nếu ai đó đánh giá bạn, hãy kệ họ đi. Nếu người khác không ủng hộ bạn, kệ họ đi. Nếu họ chọn con đường khác, hãy để họ đi "
- Mel Robbins -
ĐÚNG LÀ ..THIÊN TÀI
Tại cuộc thi ngữ pháp ở Đại học Harvard có hơn 400 thí sinh tham dự. Đề bài là: Thí sinh phải diễn tả thông điệp " Hòa bình, Bình yên, Hạnh phúc" chỉ bằng một câu.
Kết quả công bố: Giải nhất thuộc về tác giả của câu "Vợ Đang Ngủ". Cả hội trường đồng loạt đứng dậy vỗ tay liên tục hồi lâu ...
Chủ tịch Ban giám khảo (một người đàn ông đã có vợ), đứng lên phát biểu chúc mừng người đoạt giải, Ông thốt lên trong làn nước mắt giàn giụa :
- Đúng là .. Thiên tài !
-st-
* Photo: Net
THAY ĐỔI ...
Khổ đau nảy sinh bởi vì chúng ta không cho phép sự thay đổi xảy ra. Chúng ta bám víu, chúng ta muốn mọi thứ là tĩnh tại. Nếu bạn yêu một người phụ nữ, bạn cũng muốn cô ấy ngày mai, giống như cô ấy là của bạn hôm nay. Đó là cách khổ đau nảy sinh. Không ai có thể chắc chắn về khoảnh khắc tiếp theo - nữa là nói gì tới ngày mai cơ chứ?
Một người tỉnh thức biết rằng cuộc sống luôn thay đổi. Cuộc sống là thay đổi. Chỉ có một điều vĩnh cửu, đó là ... Thay Đổi. Ngoại trừ thay đổi, mọi thứ khác đều .. thay đổi.
Chấp nhận bản chất này của cuộc sống, chấp nhận sự tồn tại luôn thay đổi này với tất cả các mùa và tâm trạng của nó, dòng chảy liên tục không bao giờ ngừng lại dù chỉ một khoảnh khắc, chính là hạnh phúc. Khi đó, không ai có thể làm xáo trộn hạnh phúc của bạn. Chính sự khao khát cái thường hằng của bạn tạo ra rắc rối cho bạn. Nếu bạn muốn sống một cuộc sống không thay đổi - bạn đang đòi hỏi điều không thể.
Một người tỉnh thức trở nên đủ can đảm để chấp nhận những hiện tượng thay đổi. Chính sự chấp nhận đó là hạnh phúc.
Khi đó, mọi thứ đều tốt đẹp.
Khi đó, bạn sẽ không bao giờ .. thất vọng.
Thầy Osho
Đèn đêm đã tàn ....
PHÁT TRIỂN ĐỂ ... LÀM GÌ?
"Quê hương mình nghèo khó tang thương
Đã dựng giữa lòng sông nâng thuyền xuôi ngược
Cao ngất Trường sơn, chặn đường biển cả, heo hút bãi xa, sóng vỗ ven ghềnh...”
Lại là lời bài hát, có lẽ là ca cổ, tôi nghe từ thủa tráng niên, thời chỉ biết đắm say với chất giọng ngọt ngào của một anh kép lừng danh, giờ nghe lại ở tuổi già, không hiểu sao tôi lại ứa nước mắt, không phải vì giọng ca anh kép dù vẫn ngọt ngào mà là hình ảnh hiện lên trong trí óc, một mảnh đất “ dựng giữa lòng sông”, mành đất “ nghèo khó tang thương”, ngay cạnh Trường sơn cao ngất...
1. Mảnh đất có tên gọi Miền Trung
Năm nay có lẽ nên gọi là “ năm thảm họa”, hết Nghệ An, Hà Tĩnh ngập trắng trời, đến Tuyên Quang, Hà Giang như ngày tận thế, rồi Chương Mỹ mấp mé Hà nội, rồi Đà Nẵng, Huế thậm chí suýt trôi cả cổng Ngọ Môn...
Và Hội An phố cổ đến Đà Lạt mộng mơ, từ nơi thấp đến nơi cao, từ miền xuôi đến miền ngược, và lúc này là Bình Định, Phú Yên...
Không chỉ là khó khăn, mà là nguy kịch, là những tiếng kêu cứu hãi hùng trong đêm, là nhà cửa trôi vèo và người mất tích...
Tôi xem quả clip, xuồng cứu hộ của các chiến sĩ bộ đội tiến vào tòa nhà ngập tới nóc, chỉ có người mẹ bế đứa con nhỏ ngồi cheo leo trên vách trần, trong đêm tối mịt mùng vì mất điện, tất nhiên, và tôi hình dung nếu thuyền cứu hộ không tìm được, và nước cứ dâng lên...
Liệu ông giời đã dừng lại chưa hay vẫn tiếp tục?
Đà Nẵng rồi, Huế rồi, Nha Trang cũng rồi, và ... đâu nữa?
Các nhà khoa học đang phân tích nguyên nhân, rằng biến đổi khí hậu, rằng thủy điện xả lũ, rằng ... kính thưa các lý do.
Về phần tôi, vì không phải người làm khoa học, tôi sẽ không bàn về “ biến đổi khí hậu” về “ tầng địa chất” hay “ thủy điện xả lũ”... việc này, có các nhà chuyên môn
Tôi chỉ cung cấp cho các bạn vài nguyên lý triết học như sau:
Con người không nằm ngoài thiên nhiên, con người là một bộ phận của thiên nhiên, là một phần của cái toàn thể, bởi vậy, nguyên lý số 1:
“Thảm họa thiên nhiên không phải là “tai nạn” ngoại tại, mà là phản hồi nội tại của hệ thống phát triển không mục đích”
Nghĩa là, ngay khi ta bổ một nhát cuốc “ không mục đích” vào mặt đất, thì mặt đất sẽ ngay lập tức “ đáp trả” ta, đó gọi là “ phản hồi nội tại”
Vậy thì, những dự án khủng như lấp biển nơi này nơi kia để “ làm ra siêu đô thị” hay bạt núi san rừng để “ xây những quần thể nghỉ đưỡng 8 sao”, hãy đừng tưởng bở rằng, thiên nhiên sẽ không đáp trả....
2. Phát triển không mục đích là gì?
Đây là câu hỏi lớn mà chúng ta thường bỏ qua. Rõ ràng, thế giới đang phát triển, chúng ta không thể tụt hậu, chúng ta cũng phát triển. Tồn tại là ,.. phát triển cơ mà, ơ hay!
Nhưng phát triển nhằm mục đích gì?
Câu trả lời là chẳng vì mục đích gì cả, ngày nay sự phát triển được xem là Phát Triển Tự Thân, nghĩa là - một guồng máy đã chạy thì cứ chạy thôi, nó chạy vì ... nó phải chạy. Phát triển cũng vậy, như một cái đà sống đã được đẩy rồi thì cứ lao đi thôi...
Có bạn sẽ cãi, phát triển vì mục đích con người chứ vì gì nữa!
He he ... buồn cười vãi!
Thế giới trong 100 năm qua đã phát triển với tốc độ thần kỳ, nhưng con người có hạnh phúc hơn không, có đạo đức hơn không, có tử tế với nhau hơn không ...
Xin thưa là không, con người chỉ cảm nhận rằng thế giới ngày càng ngột ngạt hơn, căng thẳng hơn, hận thù hơn và khó sống hơn ... mà thôi!
3. Mục đích của phát triển là để .... phát triển
Cú diễn ngôn này từng là nền tảng tinh thần của phong trào khai sáng, vì thời điểm đó, con người tin rằng, phát triển tự thân đã mang tính thiện, rằng cứ phát triển đi, đẩy lùi cái lạc hậu đói kém đi, con ngườ sẽ ... hạnh phúc hơn.
Ngày nay, nó được xem là “ ảo tưởng vĩ đại” của thời hiện đại, khi đồng nhất “phát triển” với “Tiến Bộ”, rằng phát triển thì dứt khoát phải tiến bộ. Người ta cũng gọi đây là chủ nghĩa lạc quan lịch sử, khi tin rằng, mọi vận động đều hướng tới cái ... tốt hơn
Và rồi, con người cũng nhận ra rằng:
Thế kỷ 21 là thời đại của những nghịch lý: nhân loại đạt tới đỉnh cao của năng lực sáng tạo, nhưng lại tiến gần đến giới hạn của sự ... tuyệt diệt
Ngày nay, người ta hầu như không còn tin vào Chúa trời, cũng chẳng tin vào “Nhân Quả” của Đức Phật ...
Họ tin vào “ Phát Triển”.
Phát triển trở thành nền tàng của hiện đại, trở thành ý thức hệ mới, thậm chí tôn giáo mới. Nó trở thành “ diễn ngôn” được tụng niệm trong các lĩnh vực không chỉ kinh tế mà cả giáo dục, khoa học và thậm chí .... đạo đức
Con người đánh giá nhau bằng năng lực “ tiêu dùng” rằng bạn đã sắm nhà sắm xe sắm vợ đẹp chưa. Các quốc gia oánh giá nhau bằng chỉ số “Tăng trưởng GDP”, bằng những “dự án” hoành tráng, những kỷ lục về xây dựng, mở mang...
Tức là khả năng .... phạng vào chính hệ thống trong đó mình đang tồn tại.
Hegel lão tổ phát biểu thật là hay:
“Tinh thần chỉ đạt đến tự do khi hiểu mình là toàn thể”
Vâng, cái ông gọi là “toàn thể” ấy, không chỉ là xã hội loài người, mà là Trái Đất , và Vũ Trụ, là sinh thể chung...
4. Khi “phát triển” trở thành định mệnh
Câu châm ngôn “Mục đích không là gì hết, sự phát triển mới là tất cả”, thường bị vu cho Hegel, dù thật ra, ông không viết như vậy. Tư tưởng của ông khọm này bất hủ là từ quả nguyên lý biện chứng tinh thần, rằng mỗi thời đại tinh thần sẽ tự bộc lộ ra ở hiện thực
Như vậy, tinh thần thời đại ngày nay bộc lộ ra bằng sự “phát triển”, và phát triển để làm gì thì ... bố đ.e.o biết, cứ phải phát triển thôi, điều này gọi là “Tiến trình quan trọng hơn kết quả, sự năng động được đánh giá cao hơn ý nghĩa”
Và, cái gọi là “phát triển” đang biến dạng thành chuyển động vô hướng, cứ phát rồ lên vì "phát triển", còn mục đích tối hậu là gì không quan tâm...
Kết quả:
Bão, cháy rừng, nước biển dâng... không chỉ là hiện tượng vật lý, mà là sự thể hiện qui luật biện chứng, rằng “tự nhiên” bị phủ định bằng “phát triển” và giờ tự nhiên “phủ định cái phủ định” tức là biến “phát triển” thành “ thảm họa”...
Khi Trái Đất nóng lên, không chỉ môi trường sụp đổ, mà cấu trúc siêu hình của lý tính cũng lung lay bởi vì:
“ ý niệm 'phát triển vô hạn' tự mâu thuẫn với điều kiện tồn tại của chính mình”
Nói cách khác:
Một sự phát triển “vô mục đích” có thể vẫn “phát triển”, nhưng không thể là tiến bộ,vì nó thiếu chuẩn mực nội tại để phân biệt “tốt hơn” với “nhiều hơn”.
Ví dụ:
Tăng trưởng GDP 10% không đồng nghĩa tiến bộ đạo đức, tri thức, hay ý thức công dân.
AI phát triển nhanh hơn không đảm bảo nhân loại thông minh hơn...
5. Kết Luận
Chả có kết luận đ.e.o gì hết, cả thế giới đang lên cơn điên “phát triển”, đặc biệt các quốc gia mới ra khỏi sự lạc hậu nghèo nàn và yếm thế...
Nên cứ thế mà “phát triển” thôi, hậu quả ráng chịu!
Nhân tiện, “phát triển” không phải là khái niệm trừu tượng chung chung, nó luôn là sản phẩm của quyền lực, nghĩa là, lũ dân đen thì phát triển con khỉ gì, phát triển là kết quả của chính sách, của thể chế quyền lực...
Dân đen chịu đựng lịch sử, chịu đựng phát triển, chịu đựng hệ quả của phát triển, chịu đưng mọi thứ, đó là số kiếp của dân đen,
Xin cống hiến bạn đọc quả luận điểm triết học lừng danh, mà tôi tin, ở xứ sở này, bề trên sẽ đ.e.o quan tâm đâu, không phải vì họ quan liêu, mà vì họ không đủ năng lực để quan tâm thôi. Quả diễn ngôn của một anh triết gia xã hội học tên Hans Jonas
“Hãy hành động sao cho hậu quả của hành động ấy không huỷ diệt khả năng sống của nhân loại trên Trái Đất.”
Hết
Đỗ Trí Hùng
*Ảnh: Báo Thanh Niên
Một con trâu bị lũ cuốn trôi dạt đến rốn lũ Hòa Thịnh (Đắk Lắk), mắc kẹt trên mái nhà suốt 5 ngày, nhịn đói 3 ngày. Đến giờ, nó vẫn đứng chênh vênh, ngóng chủ và chờ được đưa xuống đất.
VẬY THÔI ...
Cách của thế gian là làm mọi việc để đạt được sự hồi báo nào đó, nhưng trong Phật đạo, chúng ta làm mọi việc mà không tìm kiếm sự hồi báo.
Chúng ta tu tập mà không mong muốn bất cứ điều gì. Nếu không mong muốn, vậy thì chúng ta sẽ được gì?
Chúng ta sẽ không nhận bất cứ điều gì cả! Bất cứ điều gì quý vị nhận được cũng đều là nguyên nhân của khổ.
Chúng ta tu tập không phải để thu lại bất cứ thứ gì. Chỉ cần làm cho tâm an tĩnh và thực hiện với thái độ không cầu, không chấp,... vậy thôi !
Thầy Ajahn Chah
TUYỆT ĐỐI .. VĂN HỌC
Một bệnh nhân đứng tuổi, có lẽ cán bộ, khai với bác sĩ: "Về đêm tôi thường bị mắc chứng vận hành điều tiết qua tràn xả dưới".
Bác sĩ gật gù:
Thế nó có báo hiệu gì trước để kịp tác động vật lý cho khỏi phải thay quần không bác
Bệnh nhân: "có lúc có, thấy mót mót - lúc thì ướt nhẹp mịa rồi mới biết"
...
Mượn ý .. Net
Photo: Net " Tuyệt Đối Điện Ảnh "
LŨ Ở MIỀN TRUNG
Miền Trung năm nào cũng lũ, nhưng những năm gần đây mức độ thiệt hại ngày càng nghiêm trọng. Không năm nào như năm nay. Mới vài tuần trước Hội An, Huế, Đà Nẵng nước lên ngập mái nhà chưa kịp rút hết thì giờ nước lại lên và lần này không chỉ từ Quảng Trị tới Hội An nữa mà cả nguyên một dải Nam Trung Bộ cũng đều mênh mông trong biển nước.
Chắc sẽ có nhiều người đặt câu hỏi:
Tại sao chỉ mưa vài ngày mà nhà cửa ngập tận nóc? Tại sao lũ ngày xưa không dữ như bây giờ? Và tại sao thủy điện lại luôn được nhắc đến khi xảy ra ngập lụt? Những hình ảnh ngập lụt luôn đi kèm với những hình ảnh xả lũ ào ạt.
Nếu chỉ nhìn một nhân tố riêng lẻ như mưa nhiều, sạt lở đất, thủy điện xả lũ rồi gán nguyên nhân cho một trong số chúng thì sẽ đều là cách nhìn phiến diện.
Để lý giải được nguyên nhân cho những gì đang xảy ra một cách toàn diện đầy đủ ta cần nhìn miền Trung như một hệ thống phức hợp với nhiều yếu tố liên kết với nhau, mỗi yếu tố thay đổi một chút cũng có thể làm cả hệ thống biến dạng.
Chúng ta sẽ đi qua từng tầng, từng nguyên nhân từ thiên nhiên, con người đến hạ tầng để thấy lũ lụt miền Trung không phải đơn thuần là chuyện “thiên tai” mà còn có cả "nhân họa" nữa. Thực tế những gì chúng ta đang thấy hôm nay là hậu quả của nhiều năm lệch pha giữa hệ sinh thái và cách chúng ta can thiệp vào nó.
1. Địa hình miền Trung: chiếc phễu hứng nước tự nhiên
Miền Trung là một dải đất hẹp, một bên là biển, một bên là núi. Khoảng cách từ chân núi đến biển chỉ vài chục km. Hãy hình dung một chiếc phễu đặt nghiêng. Nước đổ xuống sẽ chảy thẳng ra đầu nhỏ rất nhanh. Theo logic đó thì với địa hình giống như chiếc phễu của Miền Trung ta sẽ thấy:
Mưa từ núi đổ xuống gần như lập tức. Không có đồng bằng rộng để “giữ nước” như miền Tây hay sông Hồng. Sông ngắn, dốc, dòng chảy mạnh. Nghĩa là nước về nhanh hơn khả năng thoát, tạo ra lũ dồn và lũ quét. Đây là “bản chất tự nhiên” của vùng đất miền Trung dài và hẹp, núi ngay sát biển.
Nhưng tự nhiên vốn có chế độ vận hành và điều hóa riêng của nó. Nếu nhìn lại lịch sử chúng ta sẽ thấy ngày xưa, dù mưa lớn vẫn ít khi ngập sâu như bây giờ. Vấn đề nằm ở những thay đổi chúng ta tạo ra.
2. Rừng mất, tầng đệm hấp thu biến mất
Nếu chiếc phễu nghiêng đó có tấm mút xốp lót phía trên, thì nước sẽ được thấm từ từ, giảm sốc. Rừng chính là tấm mút đó. Khi rừng dày, nước mưa được giữ lại trên tán lá và thấm vào đất rồi chảy xuống dần dần
Nếu rừng bị khai thác quá mức, hoặc thay thế bằng rừng trồng kinh tế (cây non, tán thưa, đất nghèo), thì nước không còn “bị giữ lại”. Nó đổ thẳng xuống sông.
Đất miền Trung lại rất mỏng. Khi mất rừng, mưa xuống là trôi bề mặt, chứ không thấm được. Giống như đổ nước lên nền xi măng nước tràn đi ngay.
Kết quả: lũ đến nhanh, mạnh và bất thường.
3. Sông bị thay đổi dẫn đến mất khả năng tự điều hòa
Nguyên nhân bị sông bị thay đổi thì lý do chính là ở các hệ thống thủy điện và hồ thủy lợi.
Thủy điện từng được coi là một phát minh tuyệt vời và chỉ có lợi không có hại, nó là minh chứng cho việc con người cải tạo thiên nhiên vừa làm ra điện, vừa giúp trị thủy điều tiết dòng nước làm giảm lũ lụt.
Nhưng báo chí gần đây đưa tin nhiều nước châu Âu và Mỹ đã dỡ bỏ dần các công trình thủy điện để hoàn trả lại môi trường tự nhiên. Quyết định này không phải vì họ “không cần điện nữa”, mà vì hiểu biết hệ thống của họ đã thay đổi. Họ phát hiện rằng thủy điện mang lại điện rẻ trước mắt nhưng gây chi phí hệ thống rất lớn về lâu dài. Khi tổng chi phí ấy vượt quá lợi ích, họ chọn tháo dỡ. Thủy điện cắt đứt dòng chảy tự nhiên, giữ phù sa, làm nước tù, nhiệt độ thay đổi.
Nhiều nước nhận ra điều này khi thấy cá tuyệt chủng hoặc giảm 80–95%, sông mất khả năng tự làm sạch, đất ngập nước và rừng ven sông biến mất. Chi phí phục hồi hệ sinh thái còn lớn hơn chi phí vận hành thủy điện.
Sông tự nhiên có ba chức năng quan trọng là mang nước, mang phù sa và tự đào sâu, tự bồi để ổn định lòng sông.
Khi hệ thống thủy điện xây dựng dày đặc, những chức năng này bị phá vỡ. Phù sa bị giữ lại trong hồ, khiến lòng sông ở hạ du sâu hơn, yếu hơn. Bờ sông dễ sạt lở không còn phù sa bồi ruộng, dẫn tới đất bạc màu
Tệ hơn, hồ chứa dần bị bồi lắng, giảm dung tích chứa nước. Khi mới xây thì dung tích hồ chứa rất lớn nhưng càng ngày theo thời gian phù sa không chảy theo dòng mà đọng lại trong hồ thành trầm tích chiếm dụng không gian lòng hồ dẫn đến dung tích chứa hồ bị thu hẹp lại. Khi mưa đến, hồ nhanh đầy hơn thì ban quản lý buộc phải xả nước nhanh hơn tạo ra dòng lũ nhân tạo dồn dập.
Sông vốn có nhịp điệu tự nhiên của nó nhưng một khi bị khóa lại bằng đập, nó mất đi khả năng tự điều hòa. Khi phù sa không xuống được hạ du khiến bờ sông bị xói, lòng sông sâu và khi chảy ra biển thì làm bờ biển lún, cầu cống, đường sá bị phá hủy nhanh. Ở Mỹ và châu Âu, nhiều cây cầu phải sửa liên tục chỉ vì các đập giữ trầm tích. Chi phí bảo trì này vượt xa tiền bán điện nên họ bỏ thủy điện.
Thủy điện là công trình có vai trò hai mặt đem lại lợi ích lớn nhưng rủi ro hệ thống cũng lớn. Hồ chứa dù lớn cũng có giới hạn. Thời điểm mưa cực đoan và bão ngày càng khó dự đoán hơn nên rủi ro vỡ đập ngày càng tăng, rủi ro xả lũ khẩn cấp gây thảm họa hậu quả nếu xảy ra sự cố là không thể chấp nhận được đối với dân cư đông đúc. Tháo dỡ đập sẽ làm giảm các tình huống rủi ro khẩn cấp đến mức thấp nhất.
Nói thế này nhiều người nhầm rằng thủy điện gây lũ. Nguyên nhân sâu xa thì vẫn là từ mưa, lượng nước nhiều. Thực tế, bản thân thủy điện không tạo ra nước nhưng nó làm cho dòng nước trở nên hung dữ hơn. Quả thực thủy điện làm thay đổi cách nước đi qua hệ thống nên có thể làm cho lũ lụt trở nên trầm trọng hơn. Thông thường nếu mọi thứ vận hành theo tự nhiên khi có lũ nước sẽ tăng từ từ và có độ trễ lớn hơn khi chảy về đồng bằng, xuôi ra biển.
Nếu không có đập nước thì đường đi của nước sẽ là: Nước mưa thấm vào đất chảy ra suối đổ ra sông. Quá trình này có thời gian trễ tự nhiên dài, nước lên từ từ, đỉnh lũ tăng dần.
Còn đây là tình trạng của lũ có thủy điện: Nước dâng đột ngột, dồn một cục. Khi hồ đầy sẽ rơi vào tình thế lưỡng nan là nếu xả ít thì có nguy cơ vỡ đập mà nếu xả nhiều thì sẽ ngập hạ du. Cuối cùng người ta thường buộc phải chọn “phương án ít tệ hơn” là xả nhiều. Và khi xả thì lưu lượng tăng đột biến làm nước đổ xuống trong vài giờ thay vì vài ngày tạo “cú sốc thủy lực” thay vì một quá trình từ tốn.
Trong khoa học hệ thống, đây gọi là spike shock: cú đột biến phá vỡ mọi cân bằng.
Tại sao thủy điện càng nhiều, lũ càng nặng?
Vì các hồ chứa nối tiếp nhau theo chuỗi. Chỉ cần một hồ đầy và xả, hồ dưới cũng phải xả theo. Toàn bộ chuỗi hồ vận hành như một “dòng domino thủy lực”. Vùng hạ du là nơi đông dân nhất sẽ chịu tất cả hậu quả.
5. Đô thị hóa bóp nghẹt mọi đường thoát nước
Ngày xưa nước tràn ruộng, tràn ao, tràn cánh đồng, rồi mới vào nhà dân. Ngày nay bê tông hóa, nhà cửa san sát, ruộng biến thành khu dân cư, ao hồ bị san lấp, cống quá nhỏ so với lượng mưa mới. Nước không còn nơi tạm trú. Nó chỉ có một con đường duy nhất: tràn thẳng vào phố.
Hệ thống thoát nước đô thị miền Trung vốn thiết kế theo dữ liệu khí hậu cũ, khi mưa cực đoan còn hiếm. Giờ khí hậu đã đổi nhưng hạ tầng thì chưa. Khi không gian hấp thu biến mất, lũ không còn “đi vòng được”, và mọi nơi thấp đều trở thành hố nước.
6. Biển chặn đường nước bị dồn nghẽn hai chiều
Các thành phố miền Trung đều nằm ở cửa sông. Khi mưa từ núi đổ xuống, triều biển dâng lên, gió mùa đẩy nước biển vào. Ta có hiện tượng kẹt hai đầu: nước từ thượng nguồn không thoát ra được, nước biển dâng lên chặn ngang như đóng một cái van. Cửa sông tắc nghẽn nước dâng đứng.
Đây là lý do Đà Nẵng, Huế, Hội An… rất dễ ngập dù hệ thống thành phố hiện đại hơn các tỉnh khác.
7. Biến đổi khí hậu: những trận mưa “không thuộc sách giáo khoa”
Tần suất mưa cực đoan đang tăng. Ngày xưa một trận mưa 300–400 mm phải 10 năm mới gặp. Giờ 1 đến 2 năm lại xuất hiện. Nếu hệ thống thiết kế để chịu “trận lũ 10 năm”, nhưng mỗi năm lại có một trận tương tự, thì hệ thống chắc chắn vỡ. Biến đổi khí hậu không gây lụt trực tiếp. Nó làm mọi rủi ro có sẵn trở nên sắc bén và khó lường hơn.
8. Tổng hợp lại: Vì sao miền Trung ngập nặng?
Vì nhiều yếu tố lệch pha cùng lúc:
Rừng suy yếu làm mất khả năng thấm. Đất trơ trọi làm nước trôi bề mặt. Sông bị chặn dẫn đến mất cân bằng phù sa. Thủy điện đầy nước mà không có lựa chọn khác luôn xả khẩn cấp khi có áp lực. Đô thị hóa phá hết vùng chứa nước và thủy triều biển dâng chặn đường thoát
Càng ngày càng có nhiều cơn mưa cực đoan dồn toàn bộ năng lượng vào hệ thống đã suy. Lũ không còn là “nhiều nước”, mà là nhiều nước đi vào một hệ thống không còn chỗ cho nó. Hệ thống mất khả năng chống sốc, nên chỉ cần một tác nhân như mưa lớn là đủ gây thảm họa.
GIẢI PHÁP NHƯ THẾ NÀO?
Giải pháp dài hạn để giảm lũ miền Trung: chỉ có thể làm bằng tư duy hệ thống
Muốn miền Trung hết cảnh cứ mưa là ngập, không thể sửa một chỗ. Phải “chỉnh lại cả dàn nhạc” từ rừng, đất, sông, hồ đến đô thị và biển. Mỗi nơi một chút, nhưng khi kết hợp thành mạng lưới, chúng tạo ra sức mạnh lớn hơn rất nhiều.
1. Khôi phục “tấm mút” tự nhiên: rừng giữ nước, đất giữ nước.
Nếu rừng là cái mút xốp thì ngược lại rừng trọc là nền xi măng. Muốn giảm lũ, bước đầu tiên phải làm cho nước thấm chậm lại.
Các giải pháp căn cơ: phục hồi rừng tự nhiên thay vì chỉ trồng rừng kinh tế, tăng diện tích rừng phòng hộ đầu nguồn ,xây “đê mềm” bằng cây cối và hệ sinh thái thay vì bê tông và hạn chế phá rừng làm nương, làm dự án ngắn hạn
Hiệu quả không thấy ngay. Nhưng chỉ cần 5 đến 7 năm, đất vùng đồi núi sẽ tăng khả năng giữ nước gấp nhiều lần. Khi rừng khỏe, đất ẩm nước xuống sông chậm thì lũ sẽ thấp. Đây là vòng lặp giải nguy đầu tiên.
2. Trả lại nhịp điệu tự nhiên cho sông
Sông là một sinh vật sống. Nó đào, nó bồi đắp, nó uốn cong để tự điều hòa. Khi bị chặn bằng đập, nó mất chức năng đó.
*Giải pháp:
Duy trì lượng xả đáy để đưa phù sa về hạ du, ưu tiên nạo vét hợp lý, khôi phục các nhánh sông cũ. Không bê tông hóa toàn bộ bờ sông, giữ không gian cho sông “thở”. Mở lại một số vùng trũng tự nhiên làm nơi chứa nước tạm thời. Sông được trả lại không gian thì lũ có chỗ tản sẽ làm đỉnh lũ giảm mạnh.
3. Điều độ thủy điện theo “nguyên lý dòng chảy chậm”
Hiện tại chúng ta vẫn còn cần thủy điện vì chưa đủ điều kiện thay thế như các nước phát triển nhưng cũng cần thay đổi cách vận hành bởi vì cách vận hành hiện nay giống như để hồ đầy gặp mưa lớn xả gấp cho kịp. Đây là cách dùng hồ chứa như một cái cốc tràn: dẫn tới cú sốc nước khổng lồ.
*Giải pháp hệ thống là
Bắt buộc hạ mực nước hồ xuống trước mùa mưa (giảm 15–25% dung tích tối đa)
Thiết lập quy trình xả sớm, xả nhỏ, xả theo nhịp tự nhiên
Liên thông dữ liệu giữa các hồ theo chuỗi để tránh domino xả lũ. Mấu chốt không phải “xả ít hay nhiều”, mà là xả theo kiểu từ tốn, giống lũ tự nhiên. Dòng nước chảy từ tốn thì hạ du không vỡ vụn.
Có hệ dự báo thời tiết chính xác tới từng giờ và từng lưu vực, cần sớm ứng dụng AI vào dự báo thời tiết, các nước khác đã có dự báo chính xác hơn nhiều khi áp dụng AI.
4. Mở lại không gian cho đồng bằng: cần chỗ trữ nước khi lũ về
Đồng bằng miền Trung hẹp, nhưng vẫn có những vùng trũng, ao hồ, đầm phá từng làm “túi chứa nước” tự nhiên. Khi đô thị hóa lột mất các vùng trũng đó, thì nước không có chỗ đứng.
*Giải pháp:
Đào các “hồ sinh thái”, "hồ điều hòa" xen trong đô thị để chứa nước. Không san lấp ao hồ, mà kết nối chúng thành hệ thống chứa lũ.
Khôi phục vùng ngập lũ tự nhiên (floodplain) đưa những khu dân cư trũng thấp vào kế hoạch giãn dân hoặc nâng nền
Một thành phố có đủ không gian chứa nước thì lũ đến chỉ là “nước mưa nhiều”, không phải thảm họa.
5. Thoát nước đô thị phải dựa trên nhận thức về tình hình khí hậu mới, không phải dựa trên nhận thức về tình trạng khí hậu cũ.
Cống thoát nước ở nhiều TP miền Trung được thiết kế cho cường độ mưa của 30–40 năm trước. Nhưng khí hậu đã đổi nhanh hơn hạ tầng.
*Giải pháp:
Nâng chuẩn thiết kế thoát nước theo mưa cực đoan 300–500 mm/24h
Làm mương hở và hành lang thoát nước thay vì cống nhỏ
Tăng diện tích bê tông thấm nước và vật liệu thấm
Làm “đường thoát lũ” khẩn cấp trong đô thị
Không có hệ thống thoát nước mới, mọi giải pháp khác chỉ chữa phần ngọn.
6. Quản lý sông, rừng, hồ theo một mạng lưới duy nhất
Lũ không đi theo ranh giới hành chính. Nó đi theo độ dốc, lưu vực và đường dòng chảy nhưng có một khó khăn là hiện nay:
Rừng do lâm nghiệp quản, hồ do thủy điện quản còn lũ do chính quyền tỉnh xử lý. Chúng ta không có một mạng lưới chung. Đây là điểm nghẽn lớn nhất.
*Giải pháp:
Lập cơ quan quản lý lưu vực thống nhất theo từng sông
Hồ chứa được vận hành theo mục tiêu an toàn hệ thống, không chỉ theo doanh thu điện
Dữ liệu thời tiết, mực nước, xả lũ kết nối realtime cho mọi bên
Khi cả hệ thống nhìn chung 1 bản đồ, lũ sẽ dễ kiểm soát hơn rất nhiều.
7. Chuẩn bị cho tương lai: mưa cực đoan sẽ còn tăng
Biến đổi khí hậu làm miền Trung thành “điểm nóng mưa lớn ngắn hạn” của khu vực. Cần chấp nhận rằng mưa 300–400 mm/24h giờ đã là bình thường. Bão ít đi nhưng mưa sau bão mạnh hơn. Dải hội tụ nhiệt đới xuất hiện bất thường và chúng ta không thể dựa vào kinh nghiệm cũ để đoán lũ mới
*Giải pháp:
Xây bản đồ rủi ro nước theo năm, theo mùa. Có hệ thống cảnh báo sớm từng giờ mô phỏng lũ bằng mô hình số 3D. Cũng cần đưa giáo dục an toàn nước vào trường học để nâng cấp dần kỹ năng "sống chung với lũ" cho người dân để không ai bị bất ngờ.
Lũ không bao giờ biến mất. Nhưng thiệt hại có thể giảm xuống 10 lần nếu chuẩn bị đúng cách.
*Tổng kết lại nguyên nhân của tình trạng hiện nay là
Thiên tai + Hệ thống suy kiệt dễ tổn thương = Thảm họa.
Nhưng chúng ta vẫn có lựa chọn khác nếu hành động đúng.
Thiên tai + Hệ thống khỏe = Thử thách có thể vượt qua
Nói tóm lại là: Muốn bớt lũ, phải thuận theo tự nhiên, theo ông trời. Ngôn ngữ hệ thống gọi là phải bớt lệch pha với tự nhiên, cố gắng đồng bộ với hệ sinh thái".
Sưu tầm
Nguồn: Theo FB Thành Nguyễn