Quán cóc liêu xiêu dăm ba tiếng nhạc
Phía Hồ Tây vọng lại một câu Kiều
CHIA TAY NGƯỜI HÀ NỘI
Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa,
Cái rét đầu đông giật mình bật khóc.
Hoa sữa thôi rơi những chiều tan học,
Cổ Ngư xưa lặng lẽ dấu chân buồn.
Trúc Bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn,
Để con nước thả trôi câu lục bát.
Quán cóc liêu xiêu dăm ba tiếng nhạc,
Phía Hồ Tây vọng lại một câu Kiều.
Hà Nội trời buồn nhớ mắt người yêu,
Nhớ góc phố nhớ hàng me kỷ niệm.
Nhớ buổi chia tay mắt đầy hoa tím,
Ngõ hoa giờ hút dấu gót hài xưa.
Hà Nội mùa này nhớ những cơn mưa
...
Bùi Thanh Tuấn
Đêm Hội quán - Đông 1992
*Tranh Bùi Xuân Phái ( Net )
CỦA ..
Nhà thơ Bùi Thanh Tuấn (1974 - 2026) sinh ra và lớn lên tại Bảo Lộc (Lâm Đồng). Anh tốt nghiệp Khoa Ngữ văn - Báo chí, Đại học Tổng hợp TP.HCM năm 1996 và là hội viên Hội Nhà văn TP.HCM. Bùi Thanh Tuấn hoạt động trong nhiều lĩnh vực như thơ ca, báo chí, sách truyện, phim tài liệu, du ký và âm nhạc với các các bút danh như: Lão Bộc, Bùi Bảo Nghi. Anh từng tham gia cộng tác với báo Mực Tím và có nhiều bài thơ đăng báo từ thời còn là học sinh trung học.
Tên tuổi nhà thơ Bùi Thanh Tuấn được nhiều thế hệ công chúng biết đến qua ca khúc "Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa" do nhạc sĩ Trương Quý Hải phổ nhạc từ bài thơ "Chia Tay Người Hà Nội" của anh.
Bùi Thanh Tuấn viết bài thơ này vào cuối năm 1992, để tặng một người bạn gái thân thiết học cùng trường. Hồi đó anh đẹp trai, thư sinh, hát hay, làm thơ cũng hay, là một gương mặt nổi bật không chỉ của Khoa Văn, mà còn của cả trường. Tuấn và Bùi Thị Mai Vân - bạn cùng lớp vốn là cặp song ca hay có tiếng ở trường với bài hát tủ “Lời Của Gió”.
Trong buổi giao lưu với các cán bộ Đoàn từ Hà Nội vào TP Hồ Chí Minh mùa hè năm 1993, Bùi Thanh Tuấn đã đọc tặng những người bạn Hà Nội bài thơ anh chưa kịp đặt tên này. Có mặt trong buổi giao lưu, nhạc sĩ Trương Quý Hải lúc bấy giờ là Phó bí thư Đoàn Trường Đại học Kinh tế Quốc dân đã ôm lấy cây đàn guitar, đệm theo những câu thơ rồi hoàn chỉnh ca khúc. Tên "Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa" được lấy từ câu mở đầu của bài thơ. Nhạc sĩ kể lại:
"Bài thơ này lúc ấy chưa có tên, Tuấn bảo để tặng một người bạn gái thân thiết. Sau đó, Tuấn gọi đó là bài "Chia Tay Người Hà Nội", còn những người yêu nhạc thì thường gọi tên bài thơ giống như tên bài hát. Khi Tuấn đọc bài thơ này, tôi ngồi đệm đàn guitar cho anh và rung lên những cảm xúc đặc biệt. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi: “Sài Gòn tặng thơ, Hà Nội sẽ tặng nhạc”. Giai điệu ca khúc "Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa" đi theo bài thơ ngay từ lúc đó. Và chỉ mất khoảng mười lăm, hai mươi phút, bài hát đã ra đời.
Tôi có chỉnh sửa một chút lời thơ của Tuấn cho hợp với giai điệu, anh đồng ý ngay."
Sau khi ra đời, ca khúc nhanh chóng trở thành một bài hát được yêu thích, gắn liền với tiếng hát của nhiều nghệ sĩ như Mỹ Linh, Cẩm Vân, Thu Phương, Tuấn Ngọc...
Điều đặc biệt là khi viết những câu thơ về cái rét đầu đông, hoa sữa, Cổ Ngư, Trúc Bạch và Hồ Tây, Bùi Thanh Tuấn chưa từng đến Hà Nội. Nhà thơ hình dung Thủ Đô qua những câu chuyện được nghe và bằng trí tưởng tượng của một người trẻ. Ba năm sau khi viết bài thơ, anh mới lần đầu được đặt chân đến Hà Nội.
"Tuấn bảo anh sinh ra ở Lâm Đồng và chưa từng một lần ra Hà Nội. Nhưng trong một buổi chiều Sài Gòn đầy cảm xúc, tại quán cà phê Tao Đàn, tôi thấy điều này dường như là không phải, khi Tuấn đọc lên những câu thơ thật hay về Hà Nội: Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa/ Cái rét đầu đông giật mình bật khóc/ Hoa sữa thôi rơi mỗi chiều tan học/ Cổ Ngư xưa lặng lẽ dấu chân buồn... " Nhạc sĩ chia sẻ.
Bên cạnh dấu ấn từ ca khúc nổi tiếng, Bùi Thanh Tuấn còn để lại nhiều sáng tác đáng nhớ như “Ru Lòng Khờ Dại”, “Nếu Địa Đàng Chẳng Còn Gì Để Nhớ","Hẹn Nhau Cuối Đường Hoa Tím", "Kỷ Niệm Của Em" ..
cùng các tập thơ “Còn Chút Tình Riêng Trong Mắt Nhau” (2000) và “Phiên Bản” (2008)
Thơ anh mang nhiều suy tư, giàu cảm xúc, chất chứa những trải nghiệm của một người từng đi qua nhiều miền đất, nhiều thăng trầm của cuộc sống.
"Ta về như gió bụi
Tan mù sương lo âu
Bài tình ca lỡ nhịp
Được viết lại từ đầu”.
...
Nguồn Tổng Hợp
*Bài thơ viết vào mùa đông và được đăng trên tạp chí Tuổi Xanh năm 1992 chỉ với lời đề tặng “Của Bùi Thị Mai V.” - Sau này mới có tên là "Chia Tay Người Hà Nội”. Bài thơ đã từng được lưu truyền một phiên bản hơi khác:
Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa.
Cái rét đầu đông giật mình bật khóc.
Hoa sữa thôi rơi những chiều tan học.
Cổ Ngư xưa lặng lẽ bước chân buồn.
Trúc Bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn.
Để con nước thả trôi câu lục bát.
Quán cóc liêu xiêu dăm ba tiếng nhạc.
Phía Hồ Tây vọng lại một câu Kiều.
Hà Nội trời buồn nhớ mắt người yêu.
Nhớ hoa sữa nhớ hàng me kỷ niệm.
Nhớ buổi chia tay mắt đầy luyến tiếc.
Phía đường xa một tiếng guốc đi về.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét