Giá điện thế nà sắp hạ rôi
Đồng bào vui sướng biết bao nhiêu
Trời nắng mà leo núi
Lên cao chợt ngậm ngùi
Thủ Đô nhìn xa lắc
Trăm năm Hà Nội .. ui
*P/s: Lên núi để được ngắm Thủ Đô với cái view tầm nhìn của cả trăm năm
BIẾT ... TU
Phật dạy nếu mình tụng kinh giỏi mà không khéo tu thì gọi là thầy tụng, thuyết pháp giỏi mà không khéo tu thì gọi là thầy thuyết. Chúng ta nói tam độc rành quá, mà ai chọc tức nổi sân ầm ầm lên, như vậy mình chỉ biết thuyết, chớ đâu biết tu!
Chúng ta học thuộc lòng kinh, tụng bài này qua bài nọ, mà không khéo ứng dụng lời Phật dạy để Tu Sửa Nội Tâm của mình cho được sáng suốt, trong sạch thì việc tụng ấy chỉ là biết tụng chớ chưa phải biết tu. Biết tu là biết ứng dụng, biết điều phục ngay nơi bản thân mình, nội tâm mình, những điều xấu dở mình hàng phục thành hay tốt.
Đó mới thật là người biết tu. Cũng vậy, dù mình thông thuộc được nhiều giáo điển, thuyết thao thao bất tuyệt, nhưng những gì mình nói ra cho người ta nghe, khi nó đến với mình, mình không thắng nổi, đầu hàng nó, như vậy cái thuyết của mình chỉ là thuyết suông, chớ không phải tu.
Chúng ta học kinh, hiểu kinh để ứng dụng tu, đã ứng dụng tu thì phải sống đúng như thật lời Phật dạy. Biết cái đó xấu thì phải chừa bỏ, biết cái đó là tội lỗi thì phải tránh, biết cái đó tai họa trầm luân sanh tử thì phải vượt qua, đừng để mắc kẹt. Được như vậy mới là người biết tu. Học nhiều, đọc tụng nhiều mà không biết ứng dụng thì chưa phải là người khéo tu. Nên khi nói tới người tu, phải đòi hỏi có sự ứng dụng cho đến nơi đến chốn.
Tổ Bồ Đề Đạt Ma trả lời với một học nhân khi người ấy hỏi, “Thế nào gọi là Tổ?”
Ngài đáp, “Hạnh giải tương ưng gọi là Tổ.”
Giải là hiểu, hạnh là thực hành. Hai điều này thích hợp với nhau, cùng tương ứng với nhau mới thật là Tổ. Còn hiểu một đàng làm một ngả, thì không xứng gì hết, không hợp với ý Phật Tổ dạy.
Thầy Thích Thanh Từ
Trích: "Phật Pháp Tại Thế Gian"