CHUYỆN CỦA XỨ .. TA
Có những chuyện ở ta mà nếu kể cho người nước ngoài nghe thì họ tưởng mình đang đọc trào phúng. Ví như việc một trường đại học xây theo phong cách Gothic cổ điển trông như bản sao của Harvard lạc giữa cánh đồng lúa Bắc Bộ nhưng bên trong lại có một ông Tây mắt xanh mũi lõ giao giảng về ca dao tục ngữ Việt Nam. Và người ta gọi đó là hội nhập, trong khi bản chất của nó là nghệ thuật nhồi cá trích vào bánh chưng.
Nhưng thôi, đó mới chỉ món khai vị. Món chính là câu chuyện mà thiên hạ đang lao xao.
Ở xứ ta, có một thói quen rất kỳ lạ. Hễ yêu quý ai là phải biến người ấy thành thiên tài mọi nhẽ. Ông tướng phải thành nhà quân sự vĩ đại nhất lịch sử. Ông nhà thơ phải thành triết gia. Ông lãnh tụ phải thành danh nhân tầm cỡ vũ trụ. Lủ móa và nếu được thì kiêm luôn nhà giáo dục, nhà văn hóa, nhà kinh tế, nhà môi trường hoặc chuyên gia chống xuất tinh sớm cũng đéo sao. Bởi không đủ danh hiệu thì dường như tình yêu chưa trọn vẹn.
Thế nên thiên hạ vẫn sốt sắng khoác thêm áo mão cho thần tượng. Một số người còn muốn nâng lên ngang tầm thánh thần. Một số khác lại muốn đặt vào tủ kính rồi cắm biển "cấm sờ hiện vật".
Nhìn kỹ thì có vẻ như hai phe đang đánh nhau chí chóe nhưng thực chất cùng làm một việc là biến con người bằng xương bằng thịt thành thạch cao. Một bên sơn tượng bằng vàng lá. Bên kia phủ tượng bằng kính chống đạn. Tượng vẫn là tượng. Nhưng con người thì biến mất.
Điều buồn cười nhất là những người tưởng mình đang bảo vệ hình ảnh lãnh tụ đôi khi lại chính là người làm hình ảnh ấy méo mó đi. Bởi một con người thật luôn có ưu điểm, hạn chế, thành công, sai lầm và cả những góc khuất.
Chỉ có thánh nhân trong cổ tích mới hoàn hảo tuyệt đối. Mà đã hoàn hảo tuyệt đối rồi thì thôi, cãi nhau làm cái đéo gì. Chỉ cần mỗi sáng thắp nhang là đụ, à quên, là đủ.
Thế nên mấy cuộc tranh cãi này chẳng khác gì hai nhóm người đang bạo liệt xí phần chăm sóc một pho tượng. Một nhóm muốn đánh bóng cho nó sáng hơn. Nhóm kia muốn dựng hàng rào cao hơn. Trong khi điều đáng làm nhất là bước lùi lại vài mét để xem pho tượng ấy thực sự được đúc bằng gì.
Nhưng đó là việc khó. Vì nhìn thẳng vào lịch sử luôn khó hơn quỳ xuống trước nó. Thánh họ thế nên lịch sử luôn có khiếu hài hước. Chỉ tiếc là không phải ai cũng nhận ra mình đang ở trong trò đùa.
Đèo mẹ...!!!
Lê Hồng Tuân
*Photo: Net






