NHƯ MỘT .. BÀI THƠ
"Mùa thu đi qua từng phố nhỏ
Ôi Hồ Gươm, như một bài thơ"
...
Nhắc đến Hà Nội là người ta thường sẽ nghĩ ngay đến Hồ Gươm, Tháp Rùa và những con phố nhỏ thường được gọi là phố Hàng hay phố Cổ ở gần đó. Ở đây không có cái kiến trúc nào của các Cụ để lại mà nom có vẻ hoành tráng cả. Mọi thứ đều nho nhỏ, be bé và xinh xinh. Đền Ngọc Sơn, Đền Bà Kiệu, Tượng Vua Lê, Tháp Hoà Phong, Cầu Thê Húc, Tháp Bút Đài Nghiên ... và những công trình đó lại có vẻ khá phù hợp với một cái Hồ cũng không lấy gì làm to tát cả - Hồ Gươm. Cũng có thể đây chỉ là suy nghĩ chủ quan của cá nhân mình thôi. Mình thì thích khu vực này vẫn được giữ lại cái hồn cốt cũ, nho nhỏ, xinh xinh với những hàng cây cổ thụ chạy quanh Hồ. Những ngôi nhà cũ được bảo tồn, chỉnh trang, những ngôi nhà mới sẽ không được xây cao to hoành tráng và ưu tiên các kiến trúc kiểu cu cũ. Mình xem trên Ti vi cũng thấy nhiều nơi người ta vẫn giữ lại các khu vực có không gian văn hoá và kiến trúc xưa cũ như Venice, Kyoto, Praha, Luang Prabanh, Hoàng Thôn hay Đồng Lý ở Giang Tô ...
Việc tái thiết, quy hoạch lại để Thủ Đô ngày một tốt đẹp hơn, hấp dẫn hơn, thu hút hơn là việc nên làm. Cái gì không đẹp, bất hợp lý thì nên thay thế loại bỏ - Cái gì đẹp, có giá trị văn hoá, lịch sử thì cần duy trì, trùng tu và bảo tồn. Chúng ta hoàn toàn có thể hiện đại hoá Hà Nội với các công trình kiến trúc hoành tráng, cao tầm, lấp lánh ... ở xa xa ngoại vi Thủ Đô, cũng .. ổn mà. Chứ nom cái ảnh Quy hoạch khu vực Hồ Gươm những cả trăm năm vừa được đưa ra sao thấy nó nhiều Bê Tông quá!. Cũng chả hiểu cái cổng được gọi là Khải Hoàn Môn mang ý nghĩa gì và được đặt ở đó để làm gì? Tháp Bút vốn được phủ xanh bằng những cây vông, cây sung .. thì nom trên quy hoạch thấy cứ bơ vơ, chơ vơ làm sao ấy, mà cái Đài Nghiên thì chẳng rõ nằm ở đâu?
Hay là bút bi thì chả cần đến cái nghiên mực để mà làm gì!
"Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ
Nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu"
...
Có lẽ, cũng sắp đến một cái ngày nào đó - cái ngày mà những hình ảnh hay cảm xúc về Hà Nội, Hồ Gươm, Hồ Tây ... trong những ca từ, thi tứ quen thuộc với chúng ta ( thế hệ trước Y2K ) sẽ ... không còn nữa!
Vấn đề này cũng không có gì làm lạ cả - đó là chuyện thường tình của đời sống. Quy luật vốn có của tự nhiên là như vậy đấy.
Một Hồ Gươm cũ kỹ, bình dị, đẹp một cách nhẹ nhàng .. như những vần thơ của thi sĩ Nguyễn Duy sẽ chỉ còn lại trong .. dĩ vãng.
"Hồ gươm xanh màu xanh cổ tích
Con rùa vàng gửi bóng ở trên mây
Cây si mọc chúc cành xuống nước
Thê Húc cong cong một nét lông mày"
...
Hà Thành, một ngày Thu của Kỷ Nguyên Vươn .. Mình
*"Hà Nội Một Trái Tim Hồng"- Nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn
*" Nhớ Mùa Thu Hà Nội" - Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
*Nguồn Ảnh: Net

