Thứ Ba, 7 tháng 7, 2026

Chuyện của xứ .. ta

CHUYỆN CỦA XỨ .. TA

Có những chuyện ở ta mà nếu kể cho người nước ngoài nghe thì họ tưởng mình đang đọc trào phúng. Ví như việc một trường đại học xây theo phong cách Gothic cổ điển trông như bản sao của Harvard lạc giữa cánh đồng lúa Bắc Bộ nhưng bên trong lại có một ông Tây mắt xanh mũi lõ giao giảng về ca dao tục ngữ Việt Nam. Và người ta gọi đó là hội nhập, trong khi bản chất của nó là nghệ thuật nhồi cá trích vào bánh chưng.

Nhưng thôi, đó mới chỉ món khai vị. Món chính là câu chuyện mà thiên hạ đang lao xao. 

Ở xứ ta, có một thói quen rất kỳ lạ. Hễ yêu quý ai là phải biến người ấy thành thiên tài mọi nhẽ. Ông tướng phải thành nhà quân sự vĩ đại nhất lịch sử. Ông nhà thơ phải thành triết gia. Ông lãnh tụ phải thành danh nhân tầm cỡ vũ trụ. Lủ móa và nếu được thì kiêm luôn nhà giáo dục, nhà văn hóa, nhà kinh tế, nhà môi trường hoặc chuyên gia chống xuất tinh sớm cũng đéo sao. Bởi không đủ danh hiệu thì dường như tình yêu chưa trọn vẹn.

Thế nên thiên hạ vẫn sốt sắng khoác thêm áo mão cho thần tượng. Một số người còn muốn nâng lên ngang tầm thánh thần. Một số khác lại muốn đặt vào tủ kính rồi cắm biển "cấm sờ hiện vật".

Nhìn kỹ thì có vẻ như hai phe đang đánh nhau chí chóe nhưng thực chất cùng làm một việc là biến con người bằng xương bằng thịt thành thạch cao. Một bên sơn tượng bằng vàng lá. Bên kia phủ tượng bằng kính chống đạn. Tượng vẫn là tượng. Nhưng con người thì biến mất.

Điều buồn cười nhất là những người tưởng mình đang bảo vệ hình ảnh lãnh tụ đôi khi lại chính là người làm hình ảnh ấy méo mó đi. Bởi một con người thật luôn có ưu điểm, hạn chế, thành công, sai lầm và cả những góc khuất.

Chỉ có thánh nhân trong cổ tích mới hoàn hảo tuyệt đối. Mà đã hoàn hảo tuyệt đối rồi thì thôi, cãi nhau làm cái đéo gì. Chỉ cần mỗi sáng thắp nhang là đụ, à quên, là đủ.

Thế nên mấy cuộc tranh cãi này chẳng khác gì hai nhóm người đang bạo liệt xí phần chăm sóc một pho tượng. Một nhóm muốn đánh bóng cho nó sáng hơn. Nhóm kia muốn dựng hàng rào cao hơn. Trong khi điều đáng làm nhất là bước lùi lại vài mét để xem pho tượng ấy thực sự được đúc bằng gì.


Nhưng đó là việc khó. Vì nhìn thẳng vào lịch sử luôn khó hơn quỳ xuống trước nó. Thánh họ thế nên lịch sử luôn có khiếu hài hước. Chỉ tiếc là không phải ai cũng nhận ra mình đang ở trong trò đùa.


Đèo mẹ...!!!


Lê Hồng Tuân

*Photo: Net

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2026

Quẻ .. Bát Vạn


QUẺ .. BÁT VẠN
Vừa gieo được Quẻ Bát Vạn - Pháp sẽ gặp Tây Ban Nha ở trận Chung Kết và Argentina sẽ tranh giành với Anh chiếc Huy Chương Đồng còn lại.
Phải thừa nhận rằng Tây Ban Nha cũng xứng đáng với ngôi vô địch vì Họ chơi hay, đẹp mắt, tốc độ và rất kỹ thuật. Không dễ để có thể lấy được bóng từ chân các cầu thủ Tây Ban Nha vì họ chơi nhanh, ban bật tanh tách và chạy chỗ liên tục cùng với khả năng giữ bóng cực kỳ tốt. Tây Ban Nha cũng sở hữu hàng công chất lượng & trẻ trung với gã đầu bạc Dani Olmo, Yamal hay Pedri .. Tuy nhiên .. Pháp mới là đội bóng mà mình ủng hộ. Tuyển Pháp tuy kỹ thuật và tốc độ thì có vẻ đuối so với Tây Ban Nha nhưng Họ chơi đa dạng và già dơ hơn. Mr Deschamps cũng sắp lên lão rồi nhưng vẫn là một chiến lược gia hàng đầu và .. Mbappé thì cực kỳ lợi hại. 
Argentina của Messi đã không còn siêu vũ khí - Di Maria bên cánh trái nữa. Đây là mũi nhọn bí mật mà ông Scaloni đã sử dụng để biến gà trống Gô loa ở năm 2022 thành chú gà rù, cánh xã. Dường như Argentina bây giờ không còn là Argentina của ngày xưa .. nữa. Dưới sự dẫn dắt của HLV người Đức Thomas Tuchel - đội tuyển Anh năm nay chơi khá chắc chăn và ổn định. Hàng công của Họ chơi cũng rất hiệu quả với thần tài đơn giản Harry Kane, trợ lý Bellingham cùng với Saka và Gordon ở hai bên cánh. Tuyển Anh cũng là một nhân tố tiềm ẩn để tranh giành ngôi bá chủ.
Nhưng .. tuyển Pháp vẫn là đội của mềnh và đương nhiên là phải đoạt ... Cup

Ha Noi trước trận Song Nha

Chia tay người Hà Nội


Đức



CHIA TAY NGƯỜI HÀ NỘI

Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa,

Cái rét đầu đông giật mình bật khóc.

Hoa sữa thôi rơi những chiều tan học,

Cổ Ngư xưa lặng lẽ dấu chân buồn.


Trúc Bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn,

Để con nước thả trôi câu lục bát.

Quán cóc liêu xiêu dăm ba tiếng nhạc,

Phía Hồ Tây vọng lại một câu Kiều.


Hà Nội trời buồn nhớ mắt người yêu,

Nhớ góc phố nhớ hàng me kỷ niệm.

Nhớ buổi chia tay mắt đầy hoa tím,

Ngõ hoa giờ hút dấu gót hài xưa.


Hà Nội mùa này nhớ những cơn mưa

...


Bùi Thanh Tuấn

Đêm Hội quán - Đông 1992

*Tranh Bùi Xuân Phái ( Net )





CỦA ..
Nhà thơ Bùi Thanh Tuấn (1974 - 2026) sinh ra và lớn lên tại Bảo Lộc (Lâm Đồng). Anh tốt nghiệp Khoa Ngữ văn - Báo chí, Đại học Tổng hợp TP.HCM năm 1996 và là hội viên Hội Nhà văn TP.HCM. Bùi Thanh Tuấn hoạt động trong nhiều lĩnh vực như thơ ca, báo chí, sách truyện, phim tài liệu, du ký và âm nhạc với các các bút danh như: Lão Bộc, Bùi Bảo Nghi. Anh từng tham gia cộng tác với báo Mực Tím và có nhiều bài thơ đăng báo từ thời còn là học sinh trung học.
Tên tuổi nhà thơ Bùi Thanh Tuấn được nhiều thế hệ công chúng biết đến qua ca khúc "Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa" do nhạc sĩ Trương Quý Hải phổ nhạc từ bài thơ "Chia Tay Người Hà Nội" của anh.
Bùi Thanh Tuấn viết bài thơ này vào cuối năm 1992, để tặng một người bạn gái thân thiết học cùng trường. Hồi đó anh đẹp trai, thư sinh, hát hay, làm thơ cũng hay, là một gương mặt nổi bật không chỉ của Khoa Văn, mà còn của cả trường. Tuấn và Bùi Thị Mai Vân - bạn cùng lớp vốn là cặp song ca hay có tiếng ở trường với bài hát tủ “Lời Của Gió”.
Trong buổi giao lưu với các cán bộ Đoàn từ Hà Nội vào TP Hồ Chí Minh mùa hè năm 1993, Bùi Thanh Tuấn đã đọc tặng những người bạn Hà Nội bài thơ anh chưa kịp đặt tên này. Có mặt trong buổi giao lưu, nhạc sĩ Trương Quý Hải lúc bấy giờ là Phó bí thư Đoàn Trường Đại học Kinh tế Quốc dân đã ôm lấy cây đàn guitar, đệm theo những câu thơ rồi hoàn chỉnh ca khúc. Tên "Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa" được lấy từ câu mở đầu của bài thơ. Nhạc sĩ kể lại:
 "Bài thơ này lúc ấy chưa có tên, Tuấn bảo để tặng một người bạn gái thân thiết. Sau đó, Tuấn gọi đó là bài "Chia Tay Người Hà Nội", còn những người yêu nhạc thì thường gọi tên bài thơ giống như tên bài hát. Khi Tuấn đọc bài thơ này, tôi ngồi đệm đàn guitar cho anh và rung lên những cảm xúc đặc biệt. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi: “Sài Gòn tặng thơ, Hà Nội sẽ tặng nhạc”. Giai điệu ca khúc "Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa" đi theo bài thơ ngay từ lúc đó. Và chỉ mất khoảng mười lăm, hai mươi phút, bài hát đã ra đời. 
Tôi có chỉnh sửa một chút lời thơ của Tuấn cho hợp với giai điệu, anh đồng ý ngay."
Sau khi ra đời, ca khúc nhanh chóng trở thành một bài hát được yêu thích, gắn liền với tiếng hát của nhiều nghệ sĩ như Mỹ Linh, Cẩm Vân, Thu Phương, Tuấn Ngọc...
Điều đặc biệt là khi viết những câu thơ về cái rét đầu đông, hoa sữa, Cổ Ngư, Trúc Bạch và Hồ Tây, Bùi Thanh Tuấn chưa từng đến Hà Nội. Nhà thơ hình dung Thủ Đô qua những câu chuyện được nghe và bằng trí tưởng tượng của một người trẻ. Ba năm sau khi viết bài thơ, anh mới lần đầu được đặt chân đến Hà Nội.
"Tuấn bảo anh sinh ra ở Lâm Đồng và chưa từng một lần ra Hà Nội. Nhưng trong một buổi chiều Sài Gòn đầy cảm xúc, tại quán cà phê Tao Đàn, tôi thấy điều này dường như là không phải, khi Tuấn đọc lên những câu thơ thật hay về Hà Nội: Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa/ Cái rét đầu đông giật mình bật khóc/ Hoa sữa thôi rơi mỗi chiều tan học/ Cổ Ngư xưa lặng lẽ dấu chân buồn... " Nhạc sĩ chia sẻ.
Bên cạnh dấu ấn từ ca khúc nổi tiếng, Bùi Thanh Tuấn còn để lại nhiều sáng tác đáng nhớ như “Ru Lòng Khờ Dại”, “Nếu Địa Đàng Chẳng Còn Gì Để Nhớ","Hẹn Nhau Cuối Đường Hoa Tím", "Kỷ Niệm Của Em" ..
cùng các tập thơ “Còn Chút Tình Riêng Trong Mắt Nhau” (2000) và “Phiên Bản” (2008) 
Thơ anh mang nhiều suy tư, giàu cảm xúc, chất chứa những trải nghiệm của một người từng đi qua nhiều miền đất, nhiều thăng trầm của cuộc sống.
"Ta về như gió bụi
Tan mù sương lo âu
Bài tình ca lỡ nhịp
Được viết lại từ đầu”.
...

Nguồn Tổng Hợp
*Bài thơ viết vào mùa đông và được đăng trên tạp chí Tuổi Xanh năm 1992 chỉ với lời đề tặng “Của Bùi Thị Mai V.” - Sau này mới có tên là "Chia Tay Người Hà Nội”. Bài thơ đã từng được lưu truyền một phiên bản hơi khác:
Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa. 
Cái rét đầu đông giật mình bật khóc. 
Hoa sữa thôi rơi những chiều tan học. 
Cổ Ngư xưa lặng lẽ bước chân buồn. 
Trúc Bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn. 
Để con nước thả trôi câu lục bát. 
Quán cóc liêu xiêu dăm ba tiếng nhạc. 
Phía Hồ Tây vọng lại một câu Kiều. 
Hà Nội trời buồn nhớ mắt người yêu. 
Nhớ hoa sữa nhớ hàng me kỷ niệm. 
Nhớ buổi chia tay mắt đầy luyến tiếc. 
Phía đường xa một tiếng guốc đi về.

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2026

Oải quá, các đ/c ợ

 

  Oải quá, các đ/c ợ - lại phải tinh giảm chương trình tụ tập xem bóng đá ở nhà .. bạn gái rùi ! 😂




Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

Chân Lý .. Hiển Nhiên

CHÂN LÝ .. HIỂN NHIÊN

“ Chúng tôi khẳng định những chân lý này là hiển nhiên, mọi người sinh ra đều bình đẳng, họ được Tạo hoá ban cho một số quyền tất yếu bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc “

- Tuyên Ngôn Độc Lập 1776 -


Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ là văn bản chính trị tuyên bố ly khai khỏi Anh của 13 thuộc địa Bắc Mỹ, được tuyên bố vào 4 tháng 7 năm 1776. Bản tuyên ngôn này ghi dấu sự ảnh hưởng của triết học Khai sáng và những thành quả của Cách mạng Anh năm 1688.

Nội dung chính của bản tuyên ngôn được dựa trên tư tưởng của một triết gia người Anh ở thế kỷ 16, John Locke. Theo lý thuyết của John Locke, ba quyền cơ bản không thể bị tước đoạt của con người là quyền được sống, được tự do và được sở hữu, quyền sở hữu được Thomas Jefferson đề cập tới trong bản tuyên ngôn là "quyền được mưu cầu hạnh phúc". Những ý tưởng khác của John Locke cũng được Jefferson đưa vào bản tuyên ngôn như sự bình đẳng, Nhà nước hạn chế, quyền được lật đổ Chính quyền khi Chính quyền không còn phù hợp. Trong nhóm “bộ ngũ” đã soạn thảo nên bản tuyên ngôn này, Thomas Jefferson là người chấp bút nhiều nhất và viết gần như toàn bộ, bởi ông được coi là tay viết mạnh mẽ nhất và thuyết phục nhất.

...


Nguồn Tổng Hợp

*Ảnh: Net

*Khu Tưởng niệm Quốc gia tại núi Rushmore, gần thành phố Keystone, tiểu bang South Dakota, Hoa Kỳ. Đây là tác phẩm điêu khắc được tạc vào khối đá granite trên núi Rushmore của Gutzon Borglum và sau này là con trai ông - Lincoln Borglum. Tác phẩm thể hiện bốn gương mặt Tổng thống Hoa Kỳ với chiều cao 60 foot (18 m), từ trái sang phải lần lượt là George Washington, Thomas Jefferson, Theodore Roosevelt và Abraham Lincoln