Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2026

Phải .. Lắc Xa Ry


PHẢI .. LẮC XA RY

Có một hiện tượng rất lạ là một anh công chức ở Đông Anh sáng vẫn ăn bánh cuốn, trưa uống trà đá, và tối ngồi chửi tắc đường. Nhưng đến lúc mua được căn hộ thì đột nhiên địa chỉ phải đọc bằng giọng BBC.

Hỏi:

— Nhà ông ở đâu?

Đáp:

— Tôi ở Lơ Mi Ê Đù Bu Lơ Vơ. 

Người hỏi nghe xong bèn tự kiểm tra lại trình độ ngoại ngữ của mình. 

Có thông linh là nhiều khu đô thị hiện nay không bán nhà. Mà họ bán cảm giác mình đang sống ở nước ngoài. Càng nhiều chữ Tây càng tốt. Càng khó đọc càng sang. Càng khiến người ta không hiểu càng đẳng cấp.

Nếu một cái tên mà bà nội đọc được ngay thì có vẻ chưa đủ premium. Nếu bác xe ôm đánh vần đúng lần đầu thì chưa đủ luxury. Nếu ông tổ trưởng dân phố phát âm trôi chảy thì chắc chắn phải đổi tên. Hay ho là phải như thực đơn nhà hàng Pháp, catalogue khách sạn Dubai và giáo trình IELTS trộn vào nhau rồi quay bằng máy xay sinh tố. Tổ sư bố. 

Điều buồn cười là Tây bương lại làm ngược lại. Người Pháp giàu vẫn ở Paris. Người Nhật giàu vẫn ở Ginza. Người Hàn giàu vẫn ở Gangnam.

Không ai bảo phải đổi thành East Imperial Luxury Metropolitan Residence District thì mới chứng minh được mình có tiền. Chỉ riêng ta là cứ phải đặt tên sao cho hàng xóm đọc đéo được thì mới yên tâm.

Cái tội nhất là các cụ. Con cháu mua nhà xong, cả họ hân hoan. Ông bà ở quê gọi điện hỏi địa chỉ để ghi vào cuốn sổ gia đình. Đứa cháu đọc một tràng. Ông ngồi chép, mỗi chữ phải hỏi lại những...bốn lần. Kết quả cuối cùng trông giống bản ghi lời khai của một gián điệp quốc tế. Hế hế. 

Nhưng khốn nạn nhất vẫn là các thầy cúng. Hàng trăm năm nay các thày chỉ phải xử lý những địa danh như Đông Ngạc, Nghi Tàm, Xuân Đỉnh, Cổ Nhuế...,rất chi suôn sẻ. Đùng một cái thế hệ bất động sản mới xuất hiện. Đâm ra cứ mỗi dịp rằm tháng Giêng, các thày phải hóa thân thành giáo viên trung tâm ngoại ngữ.

"Tín chủ con ngụ tại...". Đọc đến đây là bắt đầu căng thẳng bởi sai một âm là mất uy tín tâm linh. Còn đúng đắn thì lại giống đang thi Speaking vision 6.9. Người dự lễ nhắm mắt khấn Phật nhưng tai vẫn dựng lên nghe xem thầy phát âm (hộ) có chuẩn bằng sale bất động sản không. Tông môn. 

Có một nghi ngờ là vài chục năm nữa khảo cổ học sẽ gặp khó khăn. Đào được một cuốn gia phả thấy ghi: "Cụ tổ sinh sống tại Royal Riverside Grand Metropolitan Signature Collection." Các nhà nghiên cứu lập tức kết luận: "Đây có thể là một cộng đồng người châu Âu định cư ở Bắc Bộ." Hố hố. 

Nhưng sự thật rất giản dị sau nhiều năm tầm soát, là cụ tổ quê gốc Thái Bình, thích ăn canh cá và biết hút thuốc lào. Thật tài tình. 

Một dân tộc từng đặt ra những cái tên đẹp như Thăng Long, Hội An, Đồng Văn, Phú Xuân, Cửa Mình, à quên, Cửa Lò..., lại thánh họ đến thế bởi mặc nhiên coi tiếng Việt là thứ ngôn ngữ không đủ sang để đặt tên nơi ở. Trong khi sức mạnh của một địa danh không nằm ở số lượng chữ ngoại quốc nhét vào đó. Nó nằm ở việc người ta nghe một lần là nhớ. Nhắc một lần là hình dung được. Và sau nghìn năm vẫn biết nơi ấy thuộc về đâu.


Đất nước phát triển thế nào thì đéo biết. Nhưng nếu một ngày người Việt phải học ngoại ngữ để nhớ địa chỉ nhà mình thì quả thực ngành bất động sản đã đạt đến một tầm cao mới của sự sáng tạo.

Và tào lao...!!!


Lý Hồng Tuân

*Tranh: Phương Giò

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2026

Như .. Bóng Mây

NHƯ .. BÓNG MÂY

Người ta có thể ca ngợi bạn hôm nay và chê bai bạn ngày mai. Nhưng nếu bạn không để tâm dao động, thì Khen – Chê chẳng khác gì nhau.

Người trí không bị lừa bởi lời khen hay tiếng tăm. Họ biết đó là thứ đến rồi đi, như bóng mây trôi trên bầu trời.


Thầy Ajahn Chah

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2026

Như một .. bài thơ

NHƯ MỘT .. BÀI THƠ
"Mùa thu đi qua từng phố nhỏ 
  Ôi Hồ Gươm, như một bài thơ"
   ...

Nhắc đến Hà Nội là người ta thường sẽ nghĩ ngay đến Hồ Gươm, Tháp Rùa và những con phố nhỏ thường được gọi là phố Hàng hay phố Cổ ở gần đó. Ở đây không có cái kiến trúc nào của các Cụ để lại mà nom có vẻ hoành tráng cả. Mọi thứ đều nho nhỏ, be bé và xinh xinh. Đền Ngọc Sơn, Đền Bà Kiệu, Tượng Vua Lê, Tháp Hoà Phong, Cầu Thê Húc, Tháp Bút Đài Nghiên ... và những công trình đó lại có vẻ khá phù hợp với một cái Hồ cũng không lấy gì làm to tát cả - Hồ Gươm. Cũng có thể đây chỉ là suy nghĩ chủ quan của cá nhân mình thôi. Mình thì thích khu vực này vẫn được giữ lại cái hồn cốt cũ, nho nhỏ, xinh xinh với những hàng cây cổ thụ chạy quanh Hồ. Những ngôi nhà cũ được bảo tồn, chỉnh trang, những ngôi nhà mới sẽ không được xây cao to hoành tráng và ưu tiên các kiến trúc kiểu cu cũ. Mình xem trên Ti vi cũng thấy nhiều nơi người ta vẫn giữ lại các khu vực có không gian văn hoá và kiến trúc xưa cũ như Venice, Kyoto, Praha, Luang Prabanh, Hoàng Thôn hay Đồng Lý ở Giang Tô ...
 Việc tái thiết, quy hoạch lại để Thủ Đô ngày một tốt đẹp hơn, hấp dẫn hơn, thu hút hơn là việc nên làm. Cái gì không đẹp, bất hợp lý thì nên thay thế loại bỏ - Cái gì đẹp, có giá trị văn hoá, lịch sử thì cần duy trì, trùng tu và bảo tồn. Chúng ta hoàn toàn có thể hiện đại hoá Hà Nội với các công trình kiến trúc hoành tráng, cao tầm, lấp lánh ... ở xa xa ngoại vi Thủ Đô, cũng .. ổn mà. Chứ nom cái ảnh Quy hoạch khu vực Hồ Gươm những cả trăm năm vừa được đưa ra sao thấy nó nhiều Bê Tông quá, Hộp - Khối quá!. Cũng chả hiểu cái cổng được gọi là Khải Hoàn Môn mang ý nghĩa gì và được đặt ở đó để làm gì? Tháp Bút vốn được phủ xanh bằng những cây vông, cây sung ..  thì nom trên quy hoạch thấy cứ bơ vơ, chơ vơ làm sao ấy, mà cái Đài Nghiên thì chẳng rõ nằm ở đâu?
Hay là bút bi thì chả cần đến cái nghiên mực để mà làm gì!
"Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội    vàng, cây bàng lá đỏ
  Nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu"
  ...

Có lẽ, cũng sắp đến một cái ngày nào đó - cái ngày mà những hình ảnh hay cảm xúc về Hà Nội, Hồ Gươm, Hồ Tây ... trong những ca từ, thi tứ quen thuộc với chúng ta ( thế hệ trước Y2K ) sẽ ... không còn nữa! 
Vấn đề này cũng không có gì làm lạ cả - đó là chuyện thường tình của đời sống. Quy luật vốn có của tự nhiên là như vậy đấy.
"Hồ gươm xanh màu xanh cổ tích
  Con rùa vàng gửi bóng ở trên mây
  Cây si mọc chúc cành xuống nước
  Thê Húc cong cong một nét lông   mày"
   ...

Một Hồ Gươm cũ kỹ, bình dị, đẹp một cách nhẹ nhàng .. như những vần thơ của thi sĩ Nguyễn Duy sẽ chỉ còn lại trong .. dĩ vãng.
 

Hà Thành, một ngày Thu của Kỷ Nguyên Vươn .. Mình 

*"Hà Nội Một Trái Tim Hồng"-  Nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn
*" Nhớ Mùa Thu Hà Nội" - Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
*Nguồn Ảnh: Net