Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

Rằng xưa có gã từ quan ...

 Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ say
...





ĐỘNG HOA VÀNG
Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ say
...

Phạm Thiên Thư



Nhà thơ Phạm Thiên Thư(1940 - 2026) – người lữ khách cuối cùng của "Động Hoa Vàng", vị tu sĩ của những vần thơ đạo lãng mạn nhất thi đàn Việt Nam có tên thật là Phạm Kim Long sinh ra tại Hải Phòng trong một gia đình Đông y có nền văn hóa truyền thống. Từ miền Bắc, ông vào Sài Gòn ở tuổi thiếu niên, rồi gắn bó với đô thị này trong phần lớn đời sống và sáng tác.
Năm 1964, Phạm Thiên Thư vào chùa tu học, mang pháp danh Tuệ Không. 
Sau gần 10 năm tu hành, ông hoàn tục, sống đời cư sĩ, tiếp tục viết, suy ngẫm và lặng lẽ quan sát thế gian. Ông tu theo cách của mình: "Tu để sống cuộc đời của mình, nuôi dưỡng lối tư duy và trí tuệ của mình".
Giữa một thế giới ồn ào và đôi khi cay đắng, thơ ông như một chén trà thơm, một tiếng chuông Chùa giữa trưa vắng. Ông nhìn cuộc đời bằng đôi mắt "trống không", không phải vì vô cảm, mà vì đã thấu hiểu lẽ vô thường. Tác phẩm Đoạn Trường Vô Thanh(Hậu Truyện Kiều) – đoạt giải nhất văn chương năm 1973  là minh chứng cho tài năng bậc thầy và tấm lòng từ bi của ông đối với thân phận con người.
Nhắc đến Phạm Thiên Thư, người ta không thể không nhắc đến người bạn tri kỷ lớn trong đời ông - nhạc sĩ Phạm Duy. Chính Phạm Duy đã dùng âm nhạc làm đôi cánh, đưa những vần thơ của "tu sĩ Tuệ Không" bay cao, chạm đến những tầng cảm xúc sâu thẳm nhất của nhiều thế hệ.
Phạm Duy từng gọi cuộc gặp gỡ giữa ông và Phạm Thiên Thư là sự giao thoa giữa "ngọn núi và đám mây". 
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi tâm hồn con người trĩu nặng đắng cay và bế tắc, nhạc sĩ đã tìm thấy ở thơ Phạm Thiên Thư một "cõi lạ" mát mẻ và thanh khiết. Từ sự đồng điệu ấy, những tuyệt phẩm đã ra đời, trở thành di sản bất biến của âm nhạc Việt Nam: Ngày Xưa Hoàng Thị, Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng, Em Lễ Chùa Này ...
Nếu thơ Phạm Thiên Thư là những sợi tơ trời óng ả, thì Phạm Duy chính là người dệt nên tấm lụa quý, và tiếng hát Thái Thanh đã dát vàng lên đó, tạo nên một "Quyền uy tuyệt đối" của cái Đẹp trong lòng người hâm mộ.
Nỗ lực Thi hóa kinh Phật của ông đã giúp giáo lý nhà Phật đi vào lòng người một cách tự nhiên như hơi thở. Những triết lý thâm sâu của Kinh Kim Cương, Pháp Cú, Hiền Ngu đã được chuyển sang thể lục bát dân gian một cách mượt mà. Đặc biệt, mười bài Đạo Ca (phổ nhạc bởi Phạm Duy) là sự kết hợp tuyệt vời giữa tinh thần thiền học và âm nhạc hiện đại. Những bản nhạc như Pháp Thân, Chắp Tay Hoa, Qua Suối Mây Hồng... không chỉ là bài hát, mà là những lời kinh cầu nguyện cho hòa bình và sự an lạc của tâm hồn. Phạm Thiên Thư từng tâm sự rằng, ông viết Đạo Ca sau một giấc mơ thấy Bồ tát trao đóa sen trắng – một hình ảnh biểu trưng cho sự thanh khiết  mà ông theo đuổi suốt đời.

Thôi thì thôi để mặc mây trôi
Ôm trăng đánh giấc bên đồi dạ lan
Thôi thì thôi chỉ là phù vân
Thôi thì thôi nhé, có ngần ấy thôi
...

Phạm Duy


Nguồn Tổng Hợp

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét