Nhìn lên vầng trăng khuyết ...
VÀ EM HÃY NÓI YÊU ANH
Nhìn lên vầng trăng khuyết, chợt nghe hồn nuối tiếc,
Lời yêu không nói đêm nay và cho đến ngàn sau
Nhìn sâu vào mắt biếc, chợt nghe tình tha thiết
Người ơi cho đến khi nào tình thôi hết nghẹn ngào
Cuộc tình em ngây thơ như nắng như mưa trong mơ
Đợi anh đến dẫn đưa em vào thế giới lãng quên
Cuộc đời anh lang thang trong gió trong sương mênh mang
Chờ em nói tiếng yêu thương ngàn đời vẫn mong tìm
Và em muốn nói yêu anh dù tình yêu trái ngang
Và em muốn nói yêu anh dù đời đã dở dang
Bàn tay như kéo đêm đen để vầng trăng vỡ tan
Và em muốn nói yêu anh dẫu cho hồn phai tàn
Và xin tha thứ cho nhau để hồn thôi đớn đau
Và xin muôn kiếp yêu nhau để chờ nhau kiếp sau
Bàn tay đan kín yêu thương vì một mai cách xa
Nụ hôn chất ngất trên môi giữa ân tình phai nhòa
Đợi em hoài anh nhé, màn đêm rồi sẽ tắt
Biển còn dâng sóng cho mây và rừng núi gặp nhau
Nhìn lên vầng trăng khuyết
Tình muôn đời tha thiết
Mình đưa em hỡi yêu em tình cay đắng nghẹn ngào
Và em muốn nói yêu anh dù tình yêu trái ngang
Và em muốn nói yêu anh dù đời đã dở dang
Bàn tay níu kéo đêm đen để vầng trăng vỡ tan
Và em muốn nói yêu anh dẫu cho hồn phai tàn
Việt Dzũng
* Nhạc phim "Thời Hùng Vương Thứ 18 " - Tác phẩm đầu tay của đạo diễn Charlie Nguyễn, được quay vào năm 1994 ở Mỹ. Anh chia sẻ: "Lúc đó vừa mới tốt nghiệp đại học, tôi cùng mấy người bạn đã tự xây cất phim trường cho bộ phim này tại một nông trại lớn ở Cali. Trong mấy tháng, cứ cuối tuần là chúng tôi đến đó xây cất cung đình, võ đài, nhà lá… Và mọi thứ dần dần hình thành trên diện tích khoảng một mẫu. Bộ phim này chúng tôi chiếu ở một vài rạp nhỏ cho khán giả trong cộng đồng người Việt. Câu chuyện phim khá tốt nhưng khâu sản xuất gặp nhiều khó khăn. Làm cả một bộ phim mà không dám quay ban ngày, toàn quay ban đêm để đánh tráo bối cảnh. Vậy là toàn bộ câu chuyện xảy ra vào ban đêm. Trong khi đó mình không có tiền để đánh ánh sáng nữa cho nên phim tối hù. Chúng tôi cũng không có tiền mua phim mới, lúc đó không có máy kỹ thuật số như bây giờ, chúng tôi phải đi tìm mua lại phim thừa của các đoàn quay phim. Ở Mỹ có những cửa hàng chuyên bán phim thừa từ các đoàn phim chuyên nghiệp cho sinh viên và những ai ít kinh phí. Thông thường người ta quay gần hết một cuộn nếu phim vẫn còn nhưng không đủ để quay trọn một cảnh nữa sẽ cắt bỏ và thay cuộn mới. Phần thừa đó được cắt lại để những đơn vị thu mua tới lấy bán lại với giá thật thấp. Những đoạn phim thừa có đoạn vừa xuất xưởng, có đoạn lại được sử dụng từ cả năm trước, thế là phim mình làm ra chất lượng không đều, xanh đỏ tối sáng tùm lum hết. Phim làm trong 3 năm, ngốn gần 400.000 USD.
Một trong những bài học sau bộ phim này mà tôi ghi nhớ nhất là việc không thể làm phim lấy bối cảnh Việt Nam ở Mỹ.
...
-st-
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét