Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2025

Đèn đêm đã tàn ...

 

Đèn đêm đã tàn ....


 

 

 

MAGIC BOULEVARD

Đèn đêm đã tàn 

Còn lại mình em

Có ai biết rằng 

Sau lưng tiếng hát 

Có đôi mắt sầu 

Nụ cười đơn côi

Bóng ai bước vội 

Nước mắt rơi mau

 

 “Magic Boulevard” do nam danh ca Francois Feldman trình bày năm 1991 (Bản tiếng Việt: “Ngày vui năm ấy” do nữ ca sĩ Ngọc Lan trình bày) là một trong những Tình Khúc Bất Hủ bị HIỂU LẦM nhiều nhất ở Việt Nam. Nói đến mức độ bị hiểu lầm, thì chắc bài này chỉ đứng sau bài “Le Geant de Papier”, khi nội dung lẫn ý nghĩa giữa nó và bản tiếng Việt “Lạc Mất Mùa Xuân” không ăn nhập gì với nhau cả. 

Nhạc trữ tình Pháp luôn là thế - da diết mà rất đỗi dịu dàng. Thoáng nghe qua "Magic Boulevard", ta cứ ngỡ sẽ lại phải chứng kiến một cuộc tình buồn, lãng mạn, kết thúc trong nước mắt, và bản tiếng Việt “Ngày vui năm ấy” càng khiến cho người nghe nghĩ rằng nội dung bài hát nói về một tình yêu quá khứ xa xăm. Nhưng kỳ thực, bài hát gốc “Magic Boulevard” trở thành Hit bên Pháp không chỉ bởi giai điệu nhẹ nhàng, bởi giọng ca tuyệt vời của Feldman, mà còn bởi câu chuyện rất ý nghĩa và cảm động trong đó. Nhân vật chính của bài hát là một cô gái vô danh làm công việc tạp vụ trong rạp chiếu phim, và nhiệm vụ của cô là đảm bảo chỗ ngồi tươm tất cho mọi vị khách đến rạp. Khác với những vị khách, cô đã được xem các bộ phim đó hàng trăm lần, nhưng chưa một lần nào cô được tận hưởng, được sống trọn vẹn cùng những cảm xúc dâng trào và niềm hạnh phúc trong phim như một khán giả thực sự. Thời điểm duy nhất để cô được mơ mộng chính là sau khi khách đã về hết, khi màn hình đã tắt và một mình cô ở lại làm công việc của mình. Lúc đó, cả rạp phim như một thánh đường rộng lớn, và cô – với chiếc đèn pin và bộ đồng phục, cô tưởng tượng lại những cảnh phim, tưởng tượng mình là nữ hoàng của thánh đường đó.

"Trong bóng tối, một mình em

  Dẫn đường cho những người khách đến muộn

  đến những chiếc ghế nơi cuối phòng ... "

Khúc nhạc buồn cất lên, người nghe như hình dung thấy một bóng dáng quen thuộc, lặng lẽ.. xuất hiện đâu đó trong các rạp chiếu phim...

Bài hát kết thúc với cảnh các vị khách lũ lượt ra về... 

"Em vẫn thấy ngang qua

Khuôn mặt của những người em biết

những con người lạnh lùng không nói với em dù chỉ một lời

Chưa bao giờ, những người quanh em

nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em ..."

Họ đi ngang qua cô, như thể không biết cô là ai, không một ai nói với cô một lời, dù mỗi ngày cô đều ở đó và góp phần mang đến niềm vui cho họ. 

...

"Nước mắt em rơi

cùng với từ HẾT PHIM"

 

Không biết mọi người thế nào, nhưng với tôi, từ khi cảm nhận được giọng ca da diết đến muốn khóc của Francois Feldman trong “Magic Boulevard”, từ khi hiểu được nội dung đúng của nó, con người tôi trở nên rất khác. Tôi bắt đầu nhớ đến những người lao công, những công nhân quét dọn đường phố, những người bồi bàn trong các quán ăn nhà hàng,... những con người vô danh, bị lãng quên, nhưng vẫn luôn lặng lẽ cống hiến cho đời, âm thầm lặng lẽ... 

Đèn đêm đã tàn - còn lại mình em

 Có ai biết rằng – sau lưng tiếng hát

 Có đôi mắt sầu – nụ cười đơn côi

 Bóng ai bước vội – nước mắt rơi mau...”

(Đoạn cuối cùng trong bản tiếng Việt “Ngày vui năm ấy” – đoạn duy nhất mà tôi cho là sát nhất với tinh thần của bài hát gốc tiếng Pháp.) 

 

MAGIC BOULEVARD 

 François Feldman

(Tạm dịch: Đại lộ huyền ảo/kỳ diệu)

 

Elle voit des films

Cent fois les mêmes

Les mêmes crimes

Et les mêmes scènes

Elle travaille seule

Elle place les gens

Dernier fauteuil

Ou premier rang

Les phrases d'amour

Sur grand écran

La nuit, le jour

Ça lui fait du vent

Elle vit comme ça

L'amour des autres

Mais quelques fois

Y a l'image qui saute

Elle vit sa vie dans le noir, bizarre

Pour toujours elle maquille son désespoir

Au magic'boul'vard

Elle laisse tranquille

Les amoureux

Qui ratent le film

En fermant les yeux

Elle vend ses glaces

Avec ses rêves

Un sourire passe

Au bord de ses lèvres

La demoiselle

A lampe de poche

Se voudrait belle

Pour faire du cinoche

Parfois quelle chance

La salle est vide

Pour une séance

Elle devient Ingrid

Elle vit sa vie dans le noir, bizarre

Pour toujours elle maquille son désespoir

Au magic'boul'vard

Elle voit passer

Des gens connus

Des gens glacés

Qui ne parlent plus

Jamais la foule

Ne prend sa main

Ses larmes coulent

Avec le mot FIN

 

Đại Lộ Huyền Ảo 

Em xem đi xem lại những bộ phim

Đến hàng trăm lần

Vẫn là những vụ án

và cảnh diễn quen thuộc.

Trong bóng tối, một mình em

Dẫn đường cho những người khách đến muộn

đến những chiếc ghế nơi cuối phòng

hay hàng ghế đầu tiên.

Những câu nói yêu đương

trên màn ảnh rộng

Dù là đêm hay ngày

Đối với em cũng chỉ là những lời hứa hão huyền thoảng bay theo gió.

Em sống như vậy đấy

với tình yêu của những người khác trên màn ảnh

Nhưng cũng có lần

một hình ảnh nào đó trong em trỗi dậy

Em sống cuộc sống của mình trong bóng tối, sự kỳ lạ

Cho tất cả mọi ngày em giấu đi nỗi thất vọng của mình

Trong những tiết mục kỳ diệu

Cô ấy bỏ đi lặng lẽ

Những người yêu nhau

Đã bỏ dỡ bộ phim

Bằng cách nhắm đôi mắt lại

Em ngắm mình trong gương

với những giấc mơ tuyệt vời

Và một nụ cười

khẽ lướt qua bờ môi em

Người em gái

với cây đèn pin nhỏ

ước muốn trở nên xinh đẹp

để được một lần, xuất hiện trên phim

Và có những lúc, may thay

phòng chiếu phim vắng lặng

với chỉ một cảnh diễn

Em trở thành Ingrid

Em sống cuộc sống của mình trong bóng tối, sự kỳ lạ

Cho tất cả mọi ngày em giấu đi nỗi thất vọng của mình

Trong những tiết mục kỳ diệu

Em vẫn thấy ngang qua

Khuôn mặt của những người em biết

những con người lạnh lùng không nói với em dù chỉ một lời

Chưa bao giờ, những người quanh em

nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em

Nước mắt em rơi

cùng với từ "HẾT PHIM"

 

 

 

NGÀY VUI NĂM ẤY 

( lời: Nhật Ngân )

 

Màn đêm xuống dần 

Một mình đơn côi. 

Bước chân rã rời 

Đôi mi buốt giá . 

Thoáng xa tiếng đàn 

Kỷ niệm đâu đây. 

Nhắc em nhớ hoài 

Dĩ vãng hôm nao. 

Nhớ xưa những ngày 

Mình còn trong tay 

Có em nói cười 

Xinh như tiếng hát . 

Có em cúi đầu 

Nụ hôn trao nhau. 

Thoáng trong tiếng đàn 

Nước mắt ly tan. 

Hỡi, hỡi người tình đã đi xa trong đời 

Ngày vui năm ấy có còn lại gì cho nhau. 

Bao mơ mộng còn đâu. 

Đèn đêm đã tàn 

Còn lại mình em. 

Có ai biết rằng 

Sau lưng tiếng hát . 

Có đôi mắt sầu 

Nụ cười đơn côi. 

Bóng ai bước vội 

Nước mắt rơi mau. 

Về đâu hỡi người 

Một mình đêm nay 

Đã qua mất rồi 

Thơ ngây phút ấy . 

Nhớ thương chỉ còn 

Giọt lệ trên môi 

Gió khuya thấm lạnh 

Buốt giá đôi vai.

 

-st-


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét